Rời hầm trú ẩn giữa lúc bom đạn đang trút xuống
Sáng 4/4/1965, cuộc chiến đấu tại khu vực Thanh Hóa tiếp tục diễn ra quyết liệt. Theo các nguồn chính thống, máy bay Mỹ tập trung đánh phá nhiều mục tiêu giao thông, trong đó có khu vực Phà Ghép, tuyến vượt sông Yên trên Quốc lộ 1A. Đây là một trong những điểm giao thông có ý nghĩa quan trọng đối với việc vận chuyển người và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Trong làng Ngọc Trà, người dân phải xuống hầm tránh bom. Nguyễn Bá Ngọc khi ấy mới khoảng 13 tuổi.
Đang ở nơi trú ẩn, em nghe tiếng khóc của trẻ nhỏ từ nhà hàng xóm. Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ an toàn hơn. Nhưng bên ngoài là bom, đạn và nguy cơ tử vong bất cứ lúc nào.
Nguyễn Bá Ngọc vẫn bước ra.
Em chạy sang nhà người bạn. Ngôi nhà đã bị bom đánh trúng. Người bạn tên Khương bị thương, còn các em nhỏ của Khương đang hoảng loạn. Trước tình thế đó, Ngọc không nghĩ đến việc bảo vệ bản thân mà tìm cách đưa các em nhỏ về hầm.
Theo Báo Nhân Dân, Ngọc đã đưa bé Oong về hầm nhà mình, sau đó tiếp tục tìm bé Đơ và đưa em về nơi trú ẩn. Trong quá trình bò giữa bom đạn, Ngọc còn tìm cách che chở cho các em bằng chính cơ thể mình.
Một mảnh bom đã găm vào cơ thể em.
Điều đáng chú ý là Nguyễn Bá Ngọc chỉ nhận ra mức độ nghiêm trọng của vết thương sau khi các em nhỏ đã được đưa vào nơi an toàn. Em được người dân và lực lượng cứu thương tại địa phương sơ cứu, nhưng do mất máu quá nhiều, em không qua khỏi.
Rạng sáng 5/4/1965, người thiếu niên ấy hy sinh.
Nếu nhìn dưới góc độ lịch sử, hành động của Nguyễn Bá Ngọc phản ánh một nét đặc biệt của hậu phương miền Bắc trong chiến tranh: người dân, kể cả trẻ em, đều phải sống và trưởng thành giữa bom đạn. Nhưng điều làm nên giá trị đặc biệt của câu chuyện là trong thời khắc sinh tử, một cậu bé đã lựa chọn cứu người khác trước khi nghĩ đến sự an toàn của chính mình.



