RỜI LÀNG TRONG SƯƠNG SỚM
Sáng sớm, làng quê chìm trong lớp sương dày đặc. Con đường đất đỏ dẫn ra đầu làng ẩm ướt, mỗi bước chân in xuống đều nhanh chóng bị đất hút mất dấu. Ông Dũng khoác ba lô lên vai, lặng lẽ nhìn lại mái nhà tranh đơn sơ nơi mình sinh ra.
Mẹ ông đứng ở hiên nhà, không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn theo con. Cái nhìn ấy chứa đầy sự lo lắng nhưng cũng là niềm tin gửi gắm vào bước chân người lính trẻ.
Khi tiếng gọi tập trung vang lên, ông quay lưng bước đi. Phía sau là quê hương, phía trước là con đường Trường Sơn đầy gian khổ.



