RỜI QUÊ TRONG BUỔI CHIỀU MƯA
Năm 1978, giữa buổi chiều mưa lặng lẽ nơi quê nhà, bác Trương Công Khởi khoác ba lô nhập ngũ, mang theo lời dặn của gia đình và quyết tâm của một người lính trẻ sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ quốc tế.
Bác Khởi kể, ngày lên đường không có nhiều người tiễn, chỉ có mẹ đứng nép bên hiên nhà. “Mẹ không khóc, chỉ dặn tôi đi cho tròn nghĩa,” bác nhớ lại. Người viết hình dung hình ảnh chàng trai mười tám tuổi, dáng gầy, ánh mắt còn nhiều bỡ ngỡ nhưng lòng thì đã xác định rõ con đường mình chọn.
Về Sư đoàn 337, bác được phân công làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần và thông tin tại các binh trạm trên đất Campuchia. “Không trực tiếp xung phong, nhưng nhiệm vụ của tôi là để anh em ngoài kia đánh được,” bác nói. Ngay từ đầu, bác hiểu rằng mỗi bao gạo, mỗi chuyến tiếp tế đều gắn với sinh mạng đồng đội.



