RỰC CHÁY MÀU HOA DÀU: KHÚC TRÁNG CA ĐỒNG XOÀI
RỰC CHÁY MÀU HOA DÀU: KHÚC TRÁNG CA ĐỒNG XOÀI
Bình Phước những ngày hạ năm 1965 không chỉ có tiếng ve sầu ran rít trong những cánh rừng già, mà còn là âm hưởng của một cơn bão thép đang hình thành. Sau thất bại thảm hại của chiến lược "Chiến tranh đặc biệt", đế quốc Mỹ bắt đầu ồ ạt đưa quân viễn chinh vào miền Nam, hy vọng dùng sức mạnh hỏa lực tuyệt đối để đè bẹp ý chí của những con người áo vải. Nhưng họ đã nhầm. Miền Đông – "Gian lao mà anh dũng" – đang chuẩn bị một câu trả lời đanh thép.
Đồng Xoài lúc bấy giờ là một quận lỵ sầm uất, nằm ngay nút giao của Quốc lộ 14 và Đường số 2. Nó giống như một chiếc khóa cửa ngăn cách vùng chiến khu kháng chiến với các đô thị vùng ven Sài Gòn. Kẻ địch biến nơi đây thành một cụm cứ điểm khổng lồ với hệ thống công sự kiên cố, hầm ngầm bê tông cốt thép và các lớp rào kẽm gai chằng chịt như mạng nhện. Chúng tin rằng, với sự hỗ trợ của pháo binh tầm xa và "thần sấm" trên bầu trời, Đồng Xoài là một pháo đài bất khả xâm phạm.
Nhưng trong bóng tối của những cánh rừng cao su bạt ngàn, Bộ Chỉ huy Miền đã quyết định: Phải nhổ tận gốc cái dằm này để mở toang cánh cửa xuống đồng bằng, tạo đà cho Chiến dịch Bình Giã – Đồng Xoài (hay còn gọi là Chiến dịch Phước Long – Đồng Xoài).
Đêm mùng 9, rạng sáng ngày 10 tháng 6 năm 1965, một bầu không khí tĩnh mịch lạ lùng bao trùm lên quận lỵ. Gió ngừng thổi, và ngay cả tiếng côn trùng cũng dường như nín lặng trước giờ khắc lịch sử. Những chiến sĩ Trung đoàn 2 (Sư đoàn 9) đã áp sát mục tiêu từ lúc nào không hay. Họ nằm đó, hơi thở nhẹ như hơi sương, đôi mắt rực sáng nhìn về phía những ánh đèn pha quét dọc ngang trên các tháp canh của địch.
Đúng 23 giờ 30 phút, một tiếng nổ xé toạc màn đêm. Đó là lệnh phát hỏa.
Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển dưới sức nặng của hàng loạt trái đạn pháo. Bầu trời Đồng Xoài rực cháy trong ánh lửa của đạn bùng và hỏa tiễn. Các mũi bộc phá của quân ta lao lên như những mũi tên xé gió, áp sát các lớp hàng rào kẽm gai. Tiếng hô "Xung phong!" vang động cả một góc rừng, át đi tiếng đại liên rít lên từ các lỗ châu mai.
Trận đánh diễn ra cực kỳ ác liệt ngay từ những phút đầu tiên. Quân địch cậy vào hầm ngầm và hỏa lực mạnh đã chống trả điên cuồng. Tại phân khu cảnh sát và chi khu quân sự, cuộc chiến giành giật từng tấc đất, từng căn nhà diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Dưới ánh chớp của lựu đạn, người ta thấy bóng dáng những chiến sĩ giải phóng quân tay cầm tiểu liên, vai mang bộc phá, lách qua làn mưa đạn để dập tắt từng hỏa điểm.
Khi bình minh vừa ló dạng, cũng là lúc trung tâm quận lỵ Đồng Xoài cơ bản đã nằm trong tay quân ta. Nhưng thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu. Mỹ không dễ dàng chấp nhận mất đi một cứ điểm chiến lược. Chúng bắt đầu tung quân tiếp viện theo chiến thuật "trực thăng vận" – niềm tự hào của quân đội Mỹ thời bấy giờ.
Hàng chục, hàng trăm chiếc trực thăng UH-1 như những bầy ong khổng lồ che kín bầu trời, đổ quân xuống các bãi đáp quanh Đồng Xoài. Tiếng cánh quạt xé gió gầm rú, bụi mù mịt cả một vùng cao su. Kẻ địch hy vọng dùng sức mạnh cơ động để bao vây ngược lại quân ta. Thế nhưng, chúng đã rơi vào một cái bẫy giăng sẵn.
Các chiến sĩ của chúng ta, sau một đêm không ngủ, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực lửa căm thù. Họ đã biến những cánh rừng, những rẫy bắp thành những "trận địa diệt trực thăng". Khi những chiếc phi cơ vừa hạ độ cao, hàng loạt hỏa lực tầm thấp của ta bùng nổ. Những "con ma", "con quỷ" bằng sắt thép bốc cháy ngùn ngụt, lao đầu xuống đất như những ngọn đuốc khổng lồ.
Trận đánh ngày 10 tháng 6 tại bãi đáp Thuận Lợi là một minh chứng hùng hồn cho lòng quả cảm. Quân ta đã chặn đứng các đợt đổ quân của Tiểu đoàn 7 bộ binh dù và Tiểu đoàn 52 biệt động quân địch. Những cuộc giáp lá cà bằng lưỡi lê và báng súng đã diễn ra. Có những chiến sĩ, dù trên người mang đầy vết thương, vẫn quyết không rời tay súng, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ thành quả của đêm công đồn.
Máu của những người con ưu tú đã thấm đẫm vào lòng đất đỏ miền Đông. Trong cái nóng hầm hập của miền nhiệt đới, mùi thuốc súng quyện với mùi nhựa cao su cháy tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh, nghẹt thở. Nhưng trên tất cả, tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã chiến thắng sức mạnh của máy móc, vũ khí hiện đại.
Sau hơn hai ngày đêm chiến đấu liên tục, đến ngày 12 tháng 6, lực lượng của ta đã hoàn toàn làm chủ tình thế. Quân địch tháo chạy tán loạn vào rừng hoặc bị tiêu diệt gọn. Chiến thắng Đồng Xoài đã vang dội khắp năm châu, trở thành một đòn sấm sét giáng vào ý chí xâm lược của Mỹ.
Chiến thắng này không chỉ đơn thuần là tiêu diệt được một lượng lớn sinh lực địch hay phá hủy nhiều khí tài chiến tranh. Nó mang một ý nghĩa chính trị và quân sự lớn lao hơn thế. Đồng Xoài chính là "tiếng súng mở đầu" cho một giai đoạn mới của cách mạng miền Nam. Nó khẳng định rằng: Quân giải phóng hoàn toàn có đủ khả năng đánh thắng các đơn vị chủ lực tinh nhuệ nhất của địch ngay trong những căn cứ phòng thủ kiên cố nhất.
Nó đã bẻ gãy chiến thuật "trực thăng vận" và "thiết xa vận" mà Mỹ luôn tin là vô đối. Nó cũng là minh chứng cho sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương và sự ủng hộ hết lòng của nhân dân miền Đông Nam Bộ. Những bà mẹ, người chị ở Đồng Xoài đã không quản ngại hiểm nguy, tiếp cơm, tiếp nước, chăm sóc thương binh ngay giữa làn tên mũi đạn. Chính sức mạnh lòng dân ấy là bức tường thành vững chắc nhất mà không có loại đại bác nào phá vỡ nổi.
Sau trận Đồng Xoài, cục diện chiến trường miền Đông đã thay đổi hoàn toàn. Ta đã mở rộng được vùng giải phóng, nối liền các căn cứ kháng chiến, tạo thành một thế liên hoàn vững chắc. Những bước chân của quân giải phóng từ đây càng thêm vững vàng, tiến về phía trước với khí thế chẻ tre, chuẩn bị cho những chiến dịch quy mô lớn hơn, hướng về mục tiêu cuối cùng là giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Ngày nay, khi đi qua Đồng Xoài, người ta thấy một thành phố trẻ trung, năng động đang vươn mình mạnh mẽ giữa vùng đất đỏ đại ngàn. Những cánh rừng cao su xanh ngắt vẫn xào xạc trong gió như đang kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa. Tượng đài chiến thắng đứng uy nghiêm giữa trung tâm như một lời nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do.
Chiến thắng Đồng Xoài mãi mãi là một mốc son chói lọi trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó là biểu tượng của trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết vô song của dân tộc Việt Nam. Khúc tráng ca ấy vẫn còn vang vọng mãi, là nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu chuộng hòa bình và công lý trên toàn thế giới.
Những người lính năm ấy, người còn, người mất, nhưng linh hồn họ đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của mảnh đất miền Đông gian lao mà anh dũng này. Màu đỏ của đất Đồng Xoài dường như đậm hơn, rực rỡ hơn bởi nó đã được hòa quyện cùng dòng máu nóng của những người anh hùng đã ngã xuống trong mùa hè rực lửa năm 1965.
Chiến thắng ấy là lời khẳng định đanh thép: Trên mảnh đất này, không có sức mạnh bạo tàn nào có thể khuất phục được khát vọng tự do của một dân tộc đã có hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Đồng Xoài – cái tên ấy sẽ mãi là niềm tự hào, là bài học về nghệ thuật quân sự và là nén tâm hương thành kính dâng lên những người con đã dâng hiến thanh xuân cho mùa xuân đại thắng của dân tộc.


