RỰC RỠ ĐỜI NGƯỜI LÍNH
Trong lát cách lịch sử của dân tộc, lớp cha anh đã hiến dâng cả thanh xuân, máu xương để đổi lấy hai chữ “hòa bình” cho Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi vào quá vãng, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn âm ỉ cháy trong tim những người lính năm xưa. Ở đó không chỉ có đạn bom, đói rét, mà còn sáng ngời tình yêu nước, nghĩa đồng đội keo sơn và ý chí quật cường của con người Việt Nam.
Tại chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Tỉnh Nghệ An , Đoàn xã Văn Hiến , Đoàn cơ sở Trường THPT Đô Lương 3 , Chi đoàn 10D6 23-24 tổ chức, đoàn viên thanh niên đã may mắn được ngồi lại, lắng nghe những hồi ức thấm đẫm xúc cảm của bác Nguyễn Công Vinh - Trung đội trưởng quân khu 9 - E3 - Tiểu đoàn 306 Anh Hùng , Đại đội phó quân khu 2 - F314-E118-Tiểu đoàn 8 . Lời kể của bác không chỉ dựng lại một lát cắt lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc gửi đến thế hệ trẻ hôm nay.
Bằng chất giọng mộc mạc mà trĩu nặng nghĩa tình, bác Vinh đưa cả khán phòng ngược dòng thời gian, trở về những tháng năm hành quân xuyên dãy Trường Sơn đại ngàn. Đó là chuỗi ngày thử thách tột cùng: cơm không đủ no, thuốc không đủ dùng, bom đạn giăng mắc khắp nơi, sốt rét rừng bủa vây. Những cơn sốt khiến người lính hao gầy, bước chân xiêu vẹo trên con đường mòn hun hút.
Bác trầm ngâm nhớ về đồng đội mình: “Nhiều anh em sốt rét đến kiệt sức, người chỉ còn da bọc xương, vai khoác ba lô trước, ba lô sau, vậy mà vẫn dìu nhau tiến bước. Có hôm mưa rừng như thác đổ, đường trơn như mỡ, người ngã xuống vì kiệt lực”. Chính trong cơn bĩ cực ấy, tình đồng chí lại càng keo sơn, thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Giọng bác nghẹn lại: “Trong chiến đấu , bác Thanh ( người Đà Nẵng ) bị địch bắn súng xuyên mắt nhưng vì lá cờ tổ quốc bác Vinh an ủi bác Thanh tiếp tục chiến đấu . Sau trận chiến đó bác Vinh đã kịp thời cứu sống bác Thanh .’’
Lời kể bình dị mà xoáy vào tim người nghe. Giữa lằn ranh sinh tử, chính sự chở che, đùm bọc đã trở thành sức mạnh giúp họ đứng vững.
Chẳng những vật lộn với đói rét, bệnh tật, người lính còn phải tiễn biệt biết bao đồng đội. Bác kể về người chiến sĩ quê Thái Bình đã hóa thân vào đất mẹ khi tuổi đời còn xanh. Những mất mát ấy hằn sâu thành vết thương không bao giờ khép trong lòng người ở lại.
Sau Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968, quân ta đúc rút nhiều bài học xương máu. Đầu năm 1972, đơn vị bác nhận lệnh mở đường từ Campuchia tiến sâu vào miền Nam, chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công giải phóng hoàn toàn đất nước. Những binh đoàn rầm rập vượt rừng ngày đêm, mang theo niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng.
“Thời điểm đó, tinh thần bộ đội lên cao ngút trời. Gian khổ, thiếu thốn mấy cũng không làm chùn bước. Tất cả chỉ có một ý chí: đánh đến cùng để giành độc lập”, bác Vinh nhớ lại.
Và rồi, khoảnh khắc lịch sử đã điểm.
Ngày 30/4/1975 khắc sâu vào tâm khảm người lính già. Bác bồi hồi kể về giây phút đoàn quân tiến vào Sài Gòn, chứng kiến lá cờ giải phóng phấp phới giữa trời.
“Hôm đó quân ta vào thành rất đông. Sáng 30/4, tôi đã đứng giữa nội đô. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc tột cùng của đời lính”.
Sau bao năm đi giữa sống – chết, giây phút non sông liền một dải vỡ òa trong niềm vui của triệu triệu con tim. Với bác Vinh , hạnh phúc lớn nhất không chỉ là chiến thắng, mà là được trở về, được thấy lại dáng hình quê hương.
Chiến tranh khép lại, nhưng miền ký ức ấy chưa bao giờ ngủ yên. Đó là ký ức về đồng đội, về những cung đường hành quân máu lửa, về người đã nằm lại để đất nước đứng lên.
Khi được hỏi điều nhắn gửi cho lớp trẻ, bác chỉ nhẹ nhàng: “Bác mong các cháu tiếp bước cha ông, gắng học tập, rèn đức luyện tài, chung tay dựng xây đất nước phồn vinh”.
Lời nhắn mộc mạc mà gói trọn niềm tin, kỳ vọng. Thế hệ trước đã đánh đổi thanh xuân để giữ nước, thế hệ hôm nay càng phải sống xứng đáng, trách nhiệm với non sông.
Trong buổi gặp mặt, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Tỉnh Nghệ An , Đoàn xã Văn Hiến , Đoàn cơ sở Trường THPT Đô Lương 3 đã dâng lên bác những đóa hoa tươi thắm và món quà tri ân nhân kỷ niệm 27/7. Đó là tấm lòng biết ơn, là lời nhắc thế hệ trẻ không bao giờ quên công ơn người đi trước.
Buổi trò chuyện khép lại trong vòng tay ấm áp. Những cái nắm tay siết chặt, lời chúc sức khỏe chân thành gửi đến bác Vinh như lời tri ân sâu nặng dành cho người lính năm xưa.
“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là cuộc gặp gỡ. Đó là chuyến tàu ngược về quá khứ, để người trẻ hôm nay thấu hiểu giá trị của hòa bình, thêm tự hào về truyền thống cha ông, sống có lý tưởng và khát vọng cống hiến.
Thời gian có thể phủ bụi lên ký ức chiến tranh, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí bất khuất và lòng quả cảm của thế hệ đi trước sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho những bước chân tiếp nối.
Bác Vinh nghẹn ngào nói “ Nửa đời người mới có dịp trở lại. Đất Hà Giang thấm máu đồng đội tôi. 45 năm, tự hào và biết ơn.” ,” Về thăm chiến trường xưa, thắp nén tâm nhang cho đồng đội. Tự hào là người lính Sư đoàn 314 anh hùng.”



