Rừng già không tiếng súng
Ngày chiến tranh qua đi, rừng già dần trở lại vẻ yên bình vốn có. Những tán cây cao vút che kín bầu trời, tiếng chim hót vang lên thay cho tiếng súng năm nào. Con đường mòn từng in dấu chân bộ đội giờ đã bị lá rừng phủ kín.
Anh trở lại nơi này trong một chuyến đi tìm lại ký ức. Đứng giữa rừng, anh lặng người khi nhớ về những ngày tháng gian khổ. Nơi đây từng là chiến hào, là nơi trú ẩn, là nơi chia ly.
Anh đi dọc theo con suối nhỏ, nơi ngày xưa từng lấy nước nấu cơm, từng rửa vết thương cho đồng đội. Mọi thứ vẫn còn đó, nhưng cũng đã khác đi rất nhiều. Không còn tiếng gọi nhau trong khói lửa, không còn những bước chân vội vã.
Rừng già giờ đây im lặng, nhưng không phải là sự trống rỗng. Đó là sự im lặng của ký ức, của những điều đã qua, và của lòng biết ơn dành cho những người đã nằm lại nơi này.



