Rút quân chiến lược và việc xây dựng phòng tuyến sông Cầu (Như Nguyệt)
Nghệ thuật chuyển hóa từ tiến công sang phòng thủ chủ động, kiến tạo chiến lũy thép bảo vệ kinh thành Thăng Long.
Sau khi hoàn thành xuất sắc mục tiêu tiêu hủy toàn bộ căn cứ hậu cần và kho lương thảo của quân Tống tại ba châu Khâm, Liêm, Ung, Lý Thường Kiệt không sa lầy vào việc chiếm giữ đất đai mà ra lệnh rút toàn bộ lực lượng về nước. Đây là một quyết định mang tầm nhìn chiến lược sâu sắc, chuyển từ thế tiến công sang phòng thủ chủ động để chờ đón đợt phản công lớn của kẻ thù.
Trở về Đại Việt, ông trực tiếp khảo sát địa hình và quyết định chọn hệ thống sông Cầu (đặc biệt là khúc sông Như Nguyệt) làm chiến tuyến phòng thủ chính. Sông Như Nguyệt lúc bấy giờ đóng vai trò như một con hào tự nhiên khổng lồ chặn đứng toàn bộ đường tiến quân của bộ binh giặc từ phương Bắc tiến về kinh thành Thăng Long.
Lý Thường Kiệt đã cho đắp lũy tre dày đặc, lập hệ thống đồn bốt, bố trí thủy quân canh gác cẩn mật dọc theo bờ Nam. Việc xây dựng một phòng tuyến kiên cố, hoàn hảo này cho thấy thiên tài quân sự của ông trong việc tận dụng tối đa địa hình tự nhiên kết hợp với sức mạnh đoàn kết toàn dân để tạo ra bức tường thành sắt đá không thể phá vỡ.


