SÀI GÒN 1940
Năm 1940.
Tình hình thế giới và Đông Dương biến động mạnh.
Phong trào cách mạng ở Nam Kỳ phát triển.
Nhân dân đứng lên đấu tranh chống thực dân Pháp.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Thị Minh Khai trở về hoạt động tại Sài Gòn và tham gia lãnh đạo phong trào cách mạng.
Bà được giao những nhiệm vụ quan trọng trong Xứ ủy Nam Kỳ.
Đây là thời kỳ cực kỳ nguy hiểm.
Chính quyền thực dân tăng cường truy bắt cán bộ cách mạng.
Các cơ sở hoạt động trong điều kiện bí mật.
Nhưng phong trào vẫn tiếp tục phát triển.
Cuối năm 1940, Khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra tại nhiều địa phương.
Đó là một cuộc nổi dậy lớn chống chính quyền thực dân.
Nhưng do tương quan lực lượng quá chênh lệch và điều kiện chưa thuận lợi, cuộc khởi nghĩa bị đàn áp.
Nhiều cán bộ, chiến sĩ bị bắt.
Nguyễn Thị Minh Khai cũng bị bắt.
Từ đây, cuộc đời của nữ cán bộ cách mạng bước sang những ngày tháng cuối cùng.
Nhưng ngay cả khi bị bắt, bà vẫn giữ vững tinh thần.
Đối với chính quyền thực dân, họ bắt được một cán bộ cách mạng.
Nhưng họ không thể dễ dàng bắt được niềm tin của một con người.
Minh Khai vẫn giữ thái độ kiên cường.
Bà không khuất phục.
Không từ bỏ lý tưởng.
Không phủ nhận con đường mình đã lựa chọn.
Những ngày tháng trong lao tù trở thành phép thử cuối cùng đối với người nữ cán bộ cách mạng.
Và bà đã vượt qua phép thử ấy bằng chính khí tiết của mình.
Ngày nay, khi nhìn lại Khởi nghĩa Nam Kỳ, chúng ta hiểu rằng đó là một cuộc nổi dậy chịu tổn thất lớn.
Nhưng nó cũng thể hiện tinh thần đấu tranh mạnh mẽ của nhân dân Nam Bộ và những người cách mạng thời kỳ đó.
Nguyễn Thị Minh Khai là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào ấy.
Bà đã bước vào lịch sử không phải vì chưa từng đối diện với sợ hãi, mà bởi khi đối diện với hiểm nguy, bà vẫn giữ vững niềm tin của mình



