Sài Gòn - Gia Định, điểm chí mạng
Sau đợt Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân đầu năm 1968, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn giằng co quyết liệt. Dù chịu nhiều tổn thất, lực lượng cách mạng vẫn giữ vững thế tiến công. Tháng 5 năm 1968, ta mở đợt tiến công lần thứ hai, tiếp tục đánh mạnh vào Sài Gòn – Gia Định và các tỉnh miền Đông Nam Bộ, nhằm duy trì sức ép quân sự, chính trị và làm suy yếu thêm ý chí xâm lược của Mỹ.
Khác với đợt Tết Mậu Thân, đợt tiến công tháng 5 diễn ra trong điều kiện địch đã cảnh giác cao độ. Tuy vậy, bằng thế trận linh hoạt, ta vẫn tổ chức nhiều mũi tiến công, kết hợp giữa đánh vào nội đô, vùng ven và nông thôn, tạo thành thế liên hoàn, buộc đối phương phải căng mình đối phó trên diện rộng.
Tại Sài Gòn – Gia Định, các đơn vị chủ lực và lực lượng biệt động tiếp tục đánh vào những mục tiêu quân sự và hậu cần quan trọng. Nhiều trận đánh diễn ra ở vùng ven như Hóc Môn, Bình Chánh, Nhà Bè, Thủ Đức, nơi quân Mỹ và quân đội Sài Gòn lập nhiều căn cứ, kho tàng và trục giao thông chiến lược. Ta tổ chức tập kích ban đêm, bắn phá kho đạn, đánh vào các đoàn xe quân sự, làm rối loạn hoạt động tiếp vận và chỉ huy của địch.
Ở các tỉnh miền Đông Nam Bộ như Biên Hòa, Long Khánh, Tây Ninh, Bình Dương, Phước Long, lực lượng vũ trang ta đẩy mạnh các trận đánh nhỏ và vừa, phục kích các cuộc hành quân càn quét, đánh vào các cứ điểm lẻ và chi khu quân sự. Đặc biệt, tại những tuyến đường quan trọng nối Sài Gòn với các căn cứ lớn, ta thường xuyên đánh phá giao thông, khiến đối phương gặp nhiều khó khăn trong việc cơ động và tiếp tế.
Suốt đợt tiến công tháng 5, chiến sự diễn ra liên tục nhưng không dồn dập như Tết Mậu Thân, song lại có tác dụng bào mòn rõ rệt. Quân Mỹ và quân đội Sài Gòn tuy giữ được nhiều vị trí trọng yếu, nhưng phải huy động lực lượng lớn để phòng thủ, luôn trong trạng thái căng thẳng và bị động. Thế chủ động chiến lược của Mỹ tiếp tục suy giảm.
Đợt tiến công lần thứ hai năm 1968 đã góp phần giữ vững thế tiến công của cách mạng miền Nam, chứng minh rằng sau Tết Mậu Thân, lực lượng ta vẫn đủ sức tiếp tục chiến đấu, không bị suy sụp như đối phương kỳ vọng. Cùng với áp lực dư luận trong và ngoài nước Mỹ, các đòn tiến công này đã thúc đẩy chính quyền Mỹ đẩy nhanh quá trình xuống thang chiến tranh và tiến tới đàm phán tại Hội nghị Paris.



