Cựu chiến binh

SÀI GÒN – MẶT TRẬN KHÔNG TIẾNG SÚNG

Một câu chuyện về những tháng ngày chiến đấu âm thầm trong lòng Sài Gòn – nơi không có tiếng bom đạn ầm vang như chiến trường, nhưng luôn căng thẳng, nghẹt thở trong từng khoảnh khắc đối diện với kẻ thù.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sài Gòn những năm tháng chiến tranh không chỉ là một đô thị sôi động, nhiều ánh đèn, nhiều tiếng xe và sự náo nhiệt của đời sống đô thị, mà còn là một mặt trận vô hình – nơi mỗi con phố, mỗi góc chợ, mỗi căn nhà đều có thể là nơi ẩn chứa hiểm nguy. Tôi – Phạm Hải Triều, khi ấy chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, mang nhiệm vụ của một chiến sĩ biệt động hoạt động nội thành, hiểu rất rõ rằng Sài Gòn là nơi không có trận đánh bằng súng đạn ầm vang, nhưng lại là nơi con người phải chiến đấu bằng lý trí, bản lĩnh và sự kiên định đến tột cùng.

Ban ngày, Sài Gòn như một thành phố bình yên. Người dân đi chợ, bọn trẻ bày trò chơi, xe lính địch chạy ngoài đường, các cửa hiệu vẫn bán mua tấp nập. Nếu nhìn từ bên ngoài, khó ai hình dung đây chính là nơi đang diễn ra một cuộc đấu trí quyết liệt giữa lực lượng cách mạng và bộ máy kiểm soát dày đặc của đối phương. Nhưng chính trong cái vẻ ngoài bình yên ấy lại ẩn chứa vô vàn sự căng thẳng. Chỉ một ánh nhìn nghi ngờ, một câu hỏi vô tình, một động tác sơ suất cũng có thể dẫn đến bị theo dõi, bị bắt và có thể đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.

Chúng tôi sống giữa lòng địch nhưng không bao giờ được phép để lộ thân phận. Mỗi ngày đều là một cuộc thử thách. Có lần, tôi đóng vai một người thợ sửa xe đạp tại một con phố đông người qua lại. Công việc chính của tôi không chỉ là sửa xe mà còn là quan sát, ghi nhận sự di chuyển của địch, theo dõi hoạt động quân sự, thu nhận tin tức từ các cơ sở trong dân. Những chiếc xe đạp tưởng bình thường nhưng có khi lại cất giấu tài liệu mật, bộ lốp xe tưởng như đang thay có khi lại là cách che giấu những ống tin quan trọng. Chỉ một sơ hở nhỏ, tôi có thể bị lộ và kéo theo nguy hiểm cho bao nhiêu người khác.

Sài Gòn ban đêm là một câu chuyện khác. Thành phố bớt ồn ào nhưng không hề bình yên. Lực lượng cảnh sát mật, an ninh và quân cảnh của địch hoạt động mạnh hơn. Những ngọn đèn đường vàng vọt, những tiếng còi xe vẳng lại, những tiếng bước chân tuần tra tạo nên một bầu không khí luôn căng như dây đàn. Có những đêm chúng tôi phải đi lại như những chiếc bóng, luồn qua các hẻm nhỏ, tránh mọi ánh nhìn, len lỏi giữa các con phố để chuyển tài liệu, nắm thông tin hay tổ chức các cuộc họp bí mật.

Sài Gòn đối với chúng tôi không chỉ là mặt trận mà còn là nơi gửi gắm niềm hy vọng. Bởi trong lòng thành phố ấy có biết bao người dân thầm lặng nuôi giấu chiến sĩ, hỗ trợ, che chở và truyền tin. Nếu không có họ, chúng tôi đã không thể tồn tại. Mỗi ánh mắt tin tưởng, mỗi cái gật đầu nhẹ, mỗi bữa cơm lặng lẽ đặt xuống đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi đứng vững trước thử thách.

Có những lúc tưởng chừng như mọi thứ sẽ sụp đổ. Tôi nhớ một lần, khi đang di chuyển giữa trung tâm thành phố, tôi gặp phải một trận kiểm tra đột xuất. Tiếng quát của lính, ánh mắt soi xét, những khẩu súng lăm lăm khiến tim tôi như ngừng đập. Nhưng với bản lĩnh tôi phải giữ bình tĩnh, giữ vai thường dân đúng vai diễn của mình. Chỉ cần sợ hãi, chỉ cần lúng túng, là xem như kết thúc. Tôi qua được lần ấy, nhưng sau đó phải đổi chỗ ở ngay trong đêm để tránh bị theo dõi.

Ngày này qua tháng khác, Sài Gòn là mặt trận mà chúng tôi sống cùng sự căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Mỗi tin tức gửi ra chiến khu, mỗi nhiệm vụ hoàn thành, mỗi bí mật được giữ trọn là một chiến công thầm lặng. Không có tiếng súng, nhưng sự hy sinh ở đây cũng không hề ít. Không có trận đánh ầm ầm, nhưng từng hơi thở đều là đối diện với cái chết.

Sài Gòn – mặt trận không tiếng súng – là nơi tôi đã sống, chiến đấu và chứng kiến sức mạnh vô hình của lòng dân, của niềm tin và của tinh thần cách mạng. Đó là chiến trường đặc biệt nhất trong đời binh nghiệp của tôi, nơi mà mỗi ngày chiến đấu không chỉ để tồn tại mà còn để giữ vững niềm tin rằng ngày toàn thắng sẽ đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn