Mẹ Việt Nam Anh hùng

Sài Gòn se lạnh, mẹ Việt Nam Anh hùng 97 tuổi cặm cụi may chăn tặng người nghèo

Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Quýt có hơn 30 năm may quần áo, chăn mền, khẩu trang… tặng người nghèo. Trong tiết trời se lạnh, những chiếc chăn được may từ tấm lòng của mẹ càng thêm ấm áp

Lạng Sơn08/04/2026Báo phụ nữ Việt Nam (Đoàn thanh niên phường Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

May chăn ấm tặng người nghèo

Trời Sài Gòn trở lạnh, mẹ Ngô Thị Quýt (97 tuổi, ngụ quận Gò Vấp, TPHCM) vẫn thức dậy như thói quen. Cơm nước xong xuôi, mẹ lại ngồi vào chiếc máy may cũ. Chiếc máy may này đã gắn bó với mẹ mấy chục năm ròng, cùng tạo ra không biết bao nhiêu bộ quần áo, chăn mền dành tặng cho người nghèo. Vừa đạp chiếc máy may già cỗi, mẹ vừa hồi tưởng: “Tham gia kháng chiến, mẹ bị địch bắt. Họ dùng báng súng đánh vào vùng mắt, tai phải của mẹ. Sau lần đó, mẹ bị điếc, mắt phải không còn nhìn thấy”. Chồng và một người con trai của mẹ đã hy sinh trong kháng chiến. Mẹ gạt đau thương trở thành cán bộ biệt động thành hoạt động ở Huế. Tháng 1/2015, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Ngoài bản lĩnh, sự cứng rắn của một người lính, mẹ còn rất khéo léo trong việc chăm sóc con cái và may vá. Mẹ biết may đủ thứ, từ quần áo đến chăn mền, khẩu trang, nón…

Hơn 30 năm trước, mẹ Quýt tình cờ nhìn thấy nhiều tiệm may vứt bỏ nhiều vải vụn còn có thể sử dụng. Mẹ nảy ra ý may quần áo từ vải vụn tặng cho bà con có hoàn cảnh khó khăn, không có quần áo mới. Thấy quần áo may bằng vải vụn chỉ trẻ con mới thích, người lớn ngại không dám mặc, mẹ Quýt không may quần áo nữa mà chuyển qua may chăn. “Quần áo chắp nối từng mảnh vải nhìn không đẹp nhưng số vải này đem đi may chăn mền thì khác. Nhiều người thích chăn mền mẹ may lắm!”, mẹ Quýt cười hiền từ chia sẻ. Từ đây, mẹ chuyển hẳn sang may chăn mền tặng cho người nghèo sống gần nhà. Bà con nhận được chăn mền đều rất thích thú. Họ khen chăn mẹ Quýt may đắp lúc trời lạnh thì ấm, mùa hè lại mát, không nặng nề, lại có rất nhiều màu sắc. Việc làm ý nghĩa được bà con đón nhận, mẹ Quýt càng có động lực tiếp tục. Không ngại vấn đề tuổi tác, sức khỏe, ngày nào mẹ cũng bắt xe ôm đến các tiệm may xin vải vụn. Vào buổi tối, mẹ ngồi cần mẫn chọn những mảnh vải tốt còn có thể sử dụng. Sáng hôm sau, mẹ miệt mài bên bàn máy may, ghép những mảnh vải đủ sắc màu, may thành những chiếc chăn ấm áp. Những mảnh vải nhỏ xíu qua bàn tay của mẹ đã biến thành chiếc chăn dài 2m, rộng 1,6m.

Hơn 30 năm trước, mẹ Quýt tình cờ nhìn thấy nhiều tiệm may vứt bỏ nhiều vải vụn còn có thể sử dụng. Mẹ nảy ra ý may quần áo từ vải vụn tặng cho bà con có hoàn cảnh khó khăn, không có quần áo mới. Thấy quần áo may bằng vải vụn chỉ trẻ con mới thích, người lớn ngại không dám mặc, mẹ Quýt không may quần áo nữa mà chuyển qua may chăn. “Quần áo chắp nối từng mảnh vải nhìn không đẹp nhưng số vải này đem đi may chăn mền thì khác. Nhiều người thích chăn mền mẹ may lắm!”, mẹ Quýt cười hiền từ chia sẻ. Từ đây, mẹ chuyển hẳn sang may chăn mền tặng cho người nghèo sống gần nhà. Bà con nhận được chăn mền đều rất thích thú. Họ khen chăn mẹ Quýt may đắp lúc trời lạnh thì ấm, mùa hè lại mát, không nặng nề, lại có rất nhiều màu sắc. Việc làm ý nghĩa được bà con đón nhận, mẹ Quýt càng có động lực tiếp tục. Không ngại vấn đề tuổi tác, sức khỏe, ngày nào mẹ cũng bắt xe ôm đến các tiệm may xin vải vụn. Vào buổi tối, mẹ ngồi cần mẫn chọn những mảnh vải tốt còn có thể sử dụng. Sáng hôm sau, mẹ miệt mài bên bàn máy may, ghép những mảnh vải đủ sắc màu, may thành những chiếc chăn ấm áp. Những mảnh vải nhỏ xíu qua bàn tay của mẹ đã biến thành chiếc chăn dài 2m, rộng 1,6m. Hơn 30 năm trước, mẹ Quýt tình cờ nhìn thấy nhiều tiệm may vứt bỏ nhiều vải vụn còn có thể sử dụng. Mẹ nảy ra ý may quần áo từ vải vụn tặng cho bà con có hoàn cảnh khó khăn, không có quần áo mới. Thấy quần áo may bằng vải vụn chỉ trẻ con mới thích, người lớn ngại không dám mặc, mẹ Quýt không may quần áo nữa mà chuyển qua may chăn. “Quần áo chắp nối từng mảnh vải nhìn không đẹp nhưng số vải này đem đi may chăn mền thì khác. Nhiều người thích chăn mền mẹ may lắm!”, mẹ Quýt cười hiền từ chia sẻ. Từ đây, mẹ chuyển hẳn sang may chăn mền tặng cho người nghèo sống gần nhà. Bà con nhận được chăn mền đều rất thích thú. Họ khen chăn mẹ Quýt may đắp lúc trời lạnh thì ấm, mùa hè lại mát, không nặng nề, lại có rất nhiều màu sắc. Việc làm ý nghĩa được bà con đón nhận, mẹ Quýt càng có động lực tiếp tục. Không ngại vấn đề tuổi tác, sức khỏe, ngày nào mẹ cũng bắt xe ôm đến các tiệm may xin vải vụn. Vào buổi tối, mẹ ngồi cần mẫn chọn những mảnh vải tốt còn có thể sử dụng. Sáng hôm sau, mẹ miệt mài bên bàn máy may, ghép những mảnh vải đủ sắc màu, may thành những chiếc chăn ấm áp. Những mảnh vải nhỏ xíu qua bàn tay của mẹ đã biến thành chiếc chăn dài 2m, rộng 1,6m. Thế nhưng, suốt hơn 30 năm qua, mẹ không nghĩ mình làm được chuyện gì to tát. Mẹ cười hiền hậu: “Việc mẹ làm nhỏ nhoi lắm, kể làm chi. Nếu còn sức khỏe, mẹ sẽ cố, việc gì có ích cho đất nước, mẹ đều làm. Mẹ sẽ may như thế đến khi không may được nữa. Thôi, con ngồi chơi, mẹ phải may thêm cho đủ số chăn, gửi cho Hội mang đi tặng người nghèo. Trời lạnh lắm rồi!”. Ở góc nhà của mẹ, những chiếc chăn đã may xong được gấp vuông vức, xếp cạnh vài bao quần áo cũ mẹ đã giặt sạch, sửa chữa. Bóng mẹ đổ dài xuống sàn nhà, dưới bóng đèn điện giữa ban ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sài Gòn se lạnh, mẹ Việt Nam Anh hùng 97 tuổi cặm cụi may chăn tặng người nghèo | Câu chuyện thời hoa lửa