SÂN BAY CAM LY – CHỨNG NHÂN THẦM LẶNG CỦA MỘT THỜI HOA LỬA
Được người Pháp xây dựng từ năm 1933, Sân bay Cam Ly là sân bay đầu tiên của Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, nơi đây từng được sử dụng cho các hoạt động quân sự, huấn luyện và vận chuyển. Sau năm 1975, sân bay ngừng hoạt động và ngày nay trở thành một chứng tích lịch sử, gợi nhớ về những năm tháng chiến tranh trên cao nguyên Lâm Đồng.
Nằm cách trung tâm Đà Lạt chỉ vài kilômét, Sân bay Cam Ly từng là cánh cửa đầu tiên kết nối thành phố ngàn hoa với nhiều vùng đất khác. Được người Pháp xây dựng vào năm 1933, sân bay ban đầu phục vụ các chuyến bay dân sự và hành chính, góp phần đưa Đà Lạt trở thành trung tâm nghỉ dưỡng quan trọng của Đông Dương.
Khi chiến tranh lan rộng, vai trò của sân bay dần thay đổi. Không còn chỉ đón những chuyến bay chở khách hay hàng hóa, Cam Ly trở thành một cơ sở quân sự phục vụ chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Nơi đây được sử dụng để huấn luyện phi công, điều động lực lượng và vận chuyển quân nhu đến các khu vực chiến lược ở Tây Nguyên và Nam Trung Bộ.
Trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, hoạt động quân sự tại sân bay diễn ra liên tục. Tiếng động cơ máy bay nhiều khi át cả tiếng thông reo quen thuộc của phố núi. Với vị trí nằm trên cao nguyên, Cam Ly giữ vai trò quan trọng trong mạng lưới hậu cần và kiểm soát không phận của khu vực Lâm Đồng.
Đầu tháng 4 năm 1975, khi chiến dịch giải phóng Lâm Đồng diễn ra thắng lợi, lực lượng quân giải phóng tiếp quản Đà Lạt. Sân bay Cam Ly cũng chấm dứt vai trò quân sự của mình. Thành phố được giải phóng gần như nguyên vẹn, và sân bay không còn được khai thác như trước.
Những năm sau hòa bình, cùng với sự phát triển của Sân bay Liên Khương, Cam Ly dần bị bỏ hoang. Đường băng cũ phủ đầy cỏ dại, các công trình xuống cấp theo thời gian. Dẫu không còn tiếng động cơ cất cánh, nơi đây vẫn lưu giữ những dấu vết của một giai đoạn lịch sử đầy biến động.
Ngày nay, khi nhắc đến Sân bay Cam Ly, nhiều người không chỉ nhớ đến một sân bay đầu tiên của Đà Lạt mà còn nhớ đến một chứng nhân lặng lẽ của thời chiến. Giữa khung cảnh yên bình của thành phố sương mù, đường băng cũ vẫn nằm đó như một lời nhắc về những năm tháng hoa lửa mà Đà Lạt đã từng đi qua. Mỗi mét đường băng, mỗi nền nhà còn sót lại đều mang theo ký ức của một thời kỳ mà lịch sử và số phận của thành phố đã gắn chặt với những biến động của đất nước.



