Sân bay Tà Khơn - điểm nóng ác liệt nhất của chiến trường Trị
Ông Phương sinh năm 1947 tại một bản nhỏ gần Khe Sanh. Lớn lên giữa núi rừng, ông sớm quen với gian khổ, nhưng chiến tranh đã đưa cuộc đời ông sang một hướng khác. Năm 1967, khi chiến sự ngày càng căng thẳng, ông tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, được giao nhiệm vụ dẫn đường, vận chuyển hàng hóa và hỗ trợ bộ đội tại khu vực Tà Khơn.
Thời điểm đó, sân bay Tà Khơn là nơi tập trung nhiều hoạt động quân sự quan trọng, nên trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Máy bay Mỹ ngày đêm ném bom, biến cả khu vực thành một vùng đất cháy xém. Ông Phương kể lại rằng có những ngày bom rơi dày đặc đến mức “đất không kịp nguội”, cây rừng bị xé toạc, đường đi bị cắt đứt hoàn toàn.
Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở đường xuyên rừng, đảm bảo tuyến vận tải không bị gián đoạn. Ban ngày, họ ẩn nấp trong rừng sâu để tránh máy bay trinh sát; ban đêm mới bắt đầu hành quân. Những chuyến gùi hàng kéo dài hàng chục cây số, lưng đeo nặng, chân lội suối, vượt dốc. Có khi đang đi thì gặp bom nổ gần, cả đoàn phải nằm rạp xuống đất, chờ qua cơn nguy hiểm rồi lại tiếp tục.
Ông nhớ nhất một lần vào đầu năm 1968, khi đang cùng tổ vận chuyển đạn dược đến gần khu vực sân bay thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Bom nổ liên tiếp, đất đá văng khắp nơi. Một số đồng đội bị thương, đường bị chặn lại. Không thể quay đầu, ông cùng vài người khác phải tìm đường vòng qua rừng, mất thêm nhiều giờ mới đến được điểm giao hàng. Khi hoàn thành nhiệm vụ, ai nấy đều kiệt sức nhưng vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì đã kịp thời tiếp tế cho đơn vị phía trước.
Cuộc sống của lực lượng thanh niên xung phong lúc đó vô cùng thiếu thốn. Họ dựng lán tạm dưới tán rừng, ăn uống đạm bạc với cơm vắt, muối và rau rừng. Những cơn sốt rét rừng thường xuyên hành hạ, nhưng không có thuốc men đầy đủ. Dù vậy, tinh thần của họ vẫn rất vững vàng. Ông Phương nói rằng chính tình đồng đội và niềm tin vào ngày thắng lợi đã giúp họ vượt qua tất cả.
Sau năm 1975, ông trở về bản làng, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị. Những năm tháng ở Tà Khơn vẫn luôn là ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời ông. Mỗi khi nhắc lại, ông không giấu được xúc động khi nhớ đến những đồng đội đã không thể trở về.



