Bài viết

Sân ga năm ấy và màu áo xanh bộ đội

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1971, Hà Nội chìm trong cái rét đài các của những ngày cuối tháng Ba. Nhưng tại ga Hàng Cỏ, bầu không khí lại nóng lên bởi một thứ nhiệt lượng ngùn ngụt của tuổi trẻ. Màu áo xanh bộ đội nhuộm kín các sân ga, những chiếc ba lô cóc còn thơm mùi vải mới xếp thành từng hàng dài thẳng tắp. Trên các loa phóng thanh, giọng đọc của phát thanh viên Đài tiếng nói Việt Nam vang lên rền vang, xen lẫn giai điệu hùng tráng của bài hát “Bước chân trên dải Trường Sơn”.

Thành đứng đó, đôi bàn tay gầy gò của một sinh viên khoa Văn trường Đại học Tổng hợp đang nắm chặt lấy quai ba lô. Cậu mới mười chín tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi vốn dĩ phải gắn liền với giảng đường, với những trang sách mở ra chân trời tri thức và những buổi hẹn hò lãng mạn bên bờ hồ Tây. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, Thành và cả thế hệ của cậu đã không ngần ngại xếp bút nghiên, khoác lên mình màu áo lính.

"Thành ơi! Thành!"

Một tiếng gọi lách qua đám đông ồn ã. Thành quay phắt lại. Từ phía xa, Hà đang chạy đến. Mái tóc bím lệch sang một bên, hơi thở hổn hển, gương mặt thanh tú đẫm những giọt mồ hôi trộn lẫn nước mắt. Cô gái Hà thành ấy đã đạp xe suốt năm cây số dưới trời mưa phùn chỉ để kịp nhìn mặt người yêu lần cuối trước giờ xuất kích.

Hà không nói được lời nào tròn vành rõ tiếng. Cô chỉ dúi vào tay Thành một cuốn sổ tay nhỏ bọc nilon cẩn thận bên ngoài và một nhành hoa gạo đỏ chói chang vừa nhặt được dưới gốc cây cổ thụ bên đường.

"Nhất định... nhất định phải trở về, nghe không? Em đợi!" Hà nghẹn ngào, đôi mắt nhòe nước nhưng ánh nhìn lại kiên định đến lạ lùng.

Thành không kịp nói gì nhiều. Anh chỉ kịp nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn, lành lạnh của cô, gật đầu mạnh một cái rồi bước nhanh theo tiếng còi tàu vừa rú lên xé toạc không gian. Đoàn tàu chuyển bánh, những cánh tay vẫy chào, những giọt nước mắt rơi xuống mặt đường ga khô khốc. Con tàu mang theo cả một thế hệ hừng hực khí thế tiến về phương Nam ruột thịt, bỏ lại sau lưng hàng ngàn lời hẹn thề của một thời thanh xuân ngây thơ nhưng đầy quả cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn