Bài viết

"SÂN KHẤU" KHÔNG TIẾNG VÀ KHÚC CA TRONG ĐÊM TRĂNG RẰM

"SÂN KHẤU" KHÔNG TIẾNG VÀ KHÚC CA TRONG ĐÊM TRĂNG RẰM

Lào Cai18/05/2026Hoàng Thế Hữu (Đoàn xã Xuân Ái)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại một trạm điều dưỡng thương binh nằm sâu trong hang đá, đợt Tết Trung thu năm ấy diễn ra giữa lúc máy bay địch tuần tiễu gắt gao bên ngoài. Để đảm bảo an toàn bí mật, đội văn công xung kích không thể dùng loa đài, không thể gảy đàn hay hát to.

Họ đã tổ chức một buổi biểu diễn "không tiếng" độc nhất vô nhị. Các nghệ sĩ dùng cử chỉ, điệu bộ, ánh mắt để diễn kịch câm, và hát thầm bằng cách mấp máy môi theo nhịp đập tay khẽ vào lòng bàn tay. Các chiến sĩ thương binh nằm trên cáng thương chăm chú dõi theo, họ cười và khóc trong sự tĩnh lặng thiêng liêng. Buổi biểu diễn không một tiếng động ấy lại có sức lay động tâm can mãnh liệt, chứng minh rằng khi tâm hồn đã đồng điệu, âm thanh lớn nhất chính là tiếng đập của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"SÂN KHẤU" KHÔNG TIẾNG VÀ KHÚC CA TRONG ĐÊM TRĂNG RẰM | Câu chuyện thời hoa lửa