Cựu chiến binh

sẵn sàng hi sinh, chỉ mong đất nước sớm hòa bình.

rần Văn Dữ( Ông nội em) sinh năm 1952 tại một vùng quê ven biển Quất Lâm,Giao Thuỷ, Nam Định. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Hôm lên đường.Ông kể rằng ngày ấy ai cũng xác định tư tưởng sẵn sàng hi sinh, chỉ mong đất nước sớm hòa bình.

Ninh Bình10/05/2026Lê Thị Thuý Hiền (chi đoàn Tiên Thọ xã Giao Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Văn Dữ( Ông nội em) sinh năm 1952 tại một vùng quê ven biển Quất Lâm,Giao Thuỷ, Nam Định. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Hôm lên đường.Ông kể rằng ngày ấy ai cũng xác định tư tưởng sẵn sàng hi sinh, chỉ mong đất nước sớm hòa bình.

Sau thời gian huấn luyện tại đơn vị bộ binh ở Hà Nam, ông được điều vào chiến trường miền Nam. Những ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn là ký ức mà ông nhớ nhất. Đường rừng gập ghềnh, bom đạn rải thảm, nhiều khi cả đơn vị phải đào hầm trú ẩn suốt đêm. Có lần đơn vị bị máy bay địch phát hiện, bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Ông và đồng đội phải chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt để cầm cự qua những ngày ác liệt.

Ông từng tham gia chiến đấu ở khu vực Quảng Trị. Đó là nơi bom đạn dày đặc, đất đá bị cày xới liên tục. Ông kể có những người đồng đội hôm qua còn nói cười, hôm sau đã hi sinh. Mỗi lần như vậy, cả đơn vị lại càng quyết tâm hơn. Ông bảo, điều giúp các chiến sĩ vững vàng nhất chính là tình đồng đội. Khi một người bị thương, những người khác sẵn sàng cõng bạn băng rừng tìm trạm quân y, bất chấp nguy hiểm.Năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông và đồng đội đã ôm nhau khóc giữa chiến trường. Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại làng xóm sau nhiều năm xa cách, ông nhận ra quê mình đã đổi thay nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Ông tiếp tục tham gia lao động sản xuất, xây dựng cuộc sống mới.Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Thế hệ trẻ chúng em không phải sống trong bom đạn, không phải chia nhau từng ngụm nước giữa rừng sâu. Vì vậy, chúng em càng phải trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã hi sinh và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao của cha ông.Câu chuyện của ông không chỉ là kỷ niệm riêng của gia đình em mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Đó là bài học về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần đoàn kết – những giá trị sẽ luôn được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn