SẴN SÀNG HY SINH MỘT PHẦN XƯƠNG MÁU VÌ QUYẾT TÂM PHÁ ĐỒN ĐỊCH
Anh hùng La Văn Cầu (tên thật là Sầm Phúc Hướng), sinh năm 1931, người dân tộc Tày, quê ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông nhập ngũ năm 1948 khi mới 17 tuổi, là chiến sĩ bộc phá thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Pháp, ông nổi tiếng với tinh thần chiến đấu kiên cường, quả cảm, mà đỉnh cao là trận đánh đồn Đông Khê năm 1950. Với người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu ngày ấy, nỗi đau thể xác không thể lấn át được lòng căm thù giặc và quyết tâm giải phóng quê hương. Điều này đã giúp ông kiên cường bám trụ, cùng đồng đội vượt qua những làn mưa bom bão đạn của kẻ thù trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950. Nhớ lại trận đánh lịch sử tại đồn Đông Khê, ông kể: "Khi nhận nhiệm vụ ôm bộc phá đánh bốt giặc, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải phá bằng được lô cốt này để mở đường cho đại quân ta tiến lên, dù có phải hy sinh tính mạng." Trong trận đánh ác liệt vào đêm ngày 16/9/1950, khi đang ôm bộc phá xông lên, ông bị trúng đạn của địch. Một viên đạn bắn gãy nát cánh tay phải, một mảnh đạn khác găm vào má phải khiến ông ngất đi. Khi tỉnh lại, trong bóng đêm mịt mù của khói súng, ông thấy cánh tay phải của mình đã gãy lìa, lủng lẳng vướng víu. Lúc đó, ông không hề run sợ, chỉ nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành. Ông đã yêu cầu đồng đội: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để khỏi vướng, để tôi còn ôm bộc phá!" Trước sự kiên quyết của ông, đồng đội đã dùng dao chặt đứt cánh tay bị thương. Ngay sau đó, La Văn Cầu dùng tay trái còn lại ôm quả bộc phá nặng 12kg, lầm lũi bò lên, áp sát vào vách bốt giặc, giật kíp nổ. Tiếng nổ lớn vang lên, lô cốt quan trọng của địch bị san phẳng, mở toang cửa mở cho đơn vị xông lên tiêu diệt gọn đồn Đông Khê. Sau chiến thắng Biên giới, năm 1952, ông vinh dự là một trong 7 chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân toàn quốc. Sau ngày hòa bình lập lại, ông tiếp tục công tác trong quân đội, miệt mài cống hiến cho công tác giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Khi về hưu với quân hàm Đại tá, ông chọn cuộc sống giản dị, an yên tại Hà Nội, luôn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh gương mẫu, tận tâm với bà con khối phố.
Giờ đây, dù mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, Anh hùng La Văn Cầu vẫn luôn là một tượng đài sống, một tấm gương sáng ngời về ý chí "thép", lòng yêu nước nồng nàn để các thế hệ con cháu hôm nay và mai sau mãi mãi noi theo.



