Sáng kiến "Tiếng bom không nổ"

"Tiếng bom không nổ" (hay còn gọi là tiếng nổ câm, quả bom câm) trong lịch sử chiến tranh cách mạng Việt Nam không phải là một chiến thuật chính thức bằng văn bản, mà là một sáng kiến thực chiến, một ẩn dụ nghệ thuật quân sự độc đáo nhằm mô tả sự mưu trí của các chiến sĩ khi xử lý vũ khí lỗi, hoặc lối đánh đánh lừa tâm lý khiến kẻ địch hoang mang mà không cần dùng đến tiếng nổ.
Hành động sáng tạo: Thay vì hoảng loạn rút lui hay chịu đầu hàng, các chiến sĩ đã biến "quả bom xịt" thành một đòn tâm lý chí mạng. Họ chủ động hô to: "Bom đã cài, chuẩn bị nổ, chạy mau!" hoặc giả vờ đếm ngược thời gian kích nổ.
Hiệu quả: Bản chất của quân địch lúc bấy giờ vô cùng sợ hãi lối đánh xuất quỷ nhập thần của biệt động. Tiếng hô đanh thép về một quả bom "sắp nổ" (dù thực tế nó không nổ) lập tức làm đội hình địch đại loạn, tháo chạy hỗn loạn hoặc nằm rạp xuống đất cầu nguyện. Nhờ khoảng thời gian vàng ngọc từ "tiếng bom tâm lý" này, các tổ biệt động mỏng người có thể dễ dàng khống chế con tin, áp chế tinh thần cả một toán quân đông hơn, hoặc rút lui an toàn.
Cách thực hiện: Các chiến sĩ biệt động và công binh (tiêu biểu như Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Tư Trung) đã có sáng kiến vô cùng nguy hiểm nhưng táo bạo: bí mật thu gom những trái bom bi, bom nổ chậm "không nổ" của Mỹ mang về căn cứ.
Sáng tạo: Họ nghiên cứu nguyên lý, tháo nắp, điều chỉnh lại kim hỏa và cải tiến chúng thành những bẫy mìn gạt, mìn định hướng vô cùng lợi hại. "Tiếng bom không nổ" ban đầu của thực dân, đế quốc đã được hoán đổi quyền sở hữu, quay ngược trở lại trừng trị chính kẻ đi xâm lược.
|
Ông Tư Trung (thứ 3 từ trái qua) trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh chụp lại |




