Sáng mãi phẩm chất bộ đội cụ Hồ
Ông Đinh Văn Vinh nhập ngũ tháng 6 năm 1968, tham gia chiến đấu trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông từng chiến đấu tại chiến trường Đường 9 – Nam Lào và đặc biệt tham gia trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Sau chiến tranh, ông trở về địa phương, tiếp tục đóng góp cho quê hương và giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.

Cũng như bao người con ưu tú của dân tộc, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông Đinh Văn Vinh đã tình nguyện lên đường nhập ngũ vào tháng 6 năm 196, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt. Ông chiến đấu trong đội hình Đại đội 3 (C3), Tiểu đoàn 1 (D1), Trung đoàn 1 (E1), Sư đoàn 324 (F324), thuộc Quân khu Bình Trị Thiên Huế – một đơn vị chủ lực thường xuyên hoạt động ở những chiến trường khốc liệt nhất., ông cùng đồng đội nhanh chóng được rèn luyện cả về ý chí lẫn kỹ năng chiến đấu. Những năm tháng đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ: hành quân xuyên rừng, băng suối, mang vác nặng, ăn ở thiếu thốn, nhưng ai cũng quyết tâm vì mục tiêu chung là giải phóng đất nước.
Năm 1971, ông tham gia chiến dịch Đường 9 – Nam Lào. Đây là chiến dịch quan trọng nhằm đánh bại cuộc hành quân của quân đội Sài Gòn với sự yểm trợ của Mỹ, hòng cắt đứt tuyến đường tiếp tế chiến lược của ta. Trên chiến trường này, ông cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn dày đặc, máy bay địch quần thảo liên tục. Địa hình rừng núi hiểm trở khiến việc hành quân vô cùng khó khăn nhiều ngày liền phải đi bộ trong rừng sâu, thiếu nước, thiếu lương thực, có khi chỉ ăn cơm vắt với muối hoặc rau rừng. Đêm đến, họ mắc võng ngủ giữa rừng, luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu. Dù gian khổ, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, góp phần làm thất bại kế hoạch của địch, bảo vệ tuyến vận tải quan trọng.
Đỉnh cao của những năm tháng chiến đấu là khi ông tham gia trận chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi diễn ra cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm vô cùng khốc liệt. Đây là chiến trường mà mỗi ngày phải hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn. Thành cổ gần như bị san phẳng, đất đá bị cày xới liên tục. Trong điều kiện ấy, người lính vừa chiến đấu vừa đào hầm, vừa chống địch vừa chống đói, chống khát. Có những ngày không có đủ nước uống, phải chia nhau từng ngụm nước nhỏ; bữa ăn chỉ là vài nắm cơm vắt nhưng vẫn phải giữ vững trận địa. Nhớ lại những ngày tháng đó, ông Vinh xúc động kể: “Tôi nhìn đồng đội mình từng người ngã xuống mà lòng đau nhói, nhưng không cho phép mình dừng lại. Chúng tôi vẫn cầm súng, siết chặt tay nhau, quyết liệt tiến lên. Có những lúc bom nổ ngay bên cạnh, đất đá vùi lấp, nhưng anh em vẫn động viên nhau đứng dậy, tiếp tục chiến đấu.” Không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh, đó còn là thử thách về tinh thần. Sự hy sinh của đồng đội khiến ai cũng đau xót, nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc họ chiến đấu mạnh mẽ hơn. Tình đồng chí, đồng đội trong những ngày tháng ấy trở nên thiêng liêng và gắn bó hơn bao giờ hết.
Cuộc sống sau quân ngũ
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Đinh Văn Vinh may mắn được trở về quê hương Thanh Sơn, tiếp tục gắn bó với mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Ông sống giản dị, gần gũi, luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.
Dù đã trở về với cuộc sống đời thường, trong ông vẫn luôn khắc sâu những năm tháng chiến đấu khốc liệt. Ông không bao giờ quên những người đồng đội đã hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi khi nhắc lại quá khứ, ông lại bồi hồi, xúc động, như sống lại một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào.
Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và sự hy sinh cao cả cho thế hệ trẻ hôm nay.


