Cựu chiến binh

Sáng mãi phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường

Cựu chiến binh La Văn Cầu: Sáng mãi phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường

Tây Ninh09/05/2026Đặng Thành Tài (Đoàn xã Lương Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử giữ nước đầy gian khổ và hiển hách của dân tộc Việt Nam, có những cá nhân mà cuộc đời họ đã vượt ra khỏi khuôn mẫu của một người lính thông thường để trở thành một biểu tượng bất tử về ý chí và lòng quả cảm, và Anh hùng La Văn Cầu chính là một tượng đài sống động như thế. Xuất thân từ một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Lạng Sơn, người thanh niên dân tộc Tày ấy mang theo sự mộc mạc, chân chất nhưng đầy rẫy nghị lực của núi rừng Việt Bắc vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam khi mới chỉ mười sáu tuổi đầu. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nét nhất cho câu nói: "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", bởi chính trong những thời khắc ngặt nghèo nhất của chiến tranh, bản lĩnh của ông đã tỏa sáng rực rỡ, làm rạng danh truyền thống quật cường của cha ông.

Đỉnh cao cho tinh thần hy sinh phi thường của La Văn Cầu chính là trận đánh vào cứ điểm Đông Khê trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950 – một mắt xích trọng yếu mà quân ta quyết tâm phải nhổ tận gốc để khai thông con đường huyết mạch của cách mạng. Giữa chiến trường khói lửa mù mịt, khi những tiếng nổ chát chúa của đạn pháo quân Pháp cày xới mặt đất, La Văn Cầu cùng tổ bộc phá nhận trọng trách nặng nề là phá tan lô cốt số 3 – một "pháo đài" kiên cố đang chặn đứng bước tiến của quân ta. Trong lúc đang bò lên áp sát mục tiêu, một mảnh pháo nghiệt ngã đã bắn trúng cánh tay phải và vùng hông của ông, khiến cánh tay phải bị gãy nát, chỉ còn dính lại một chút da thịt lủng lẳng đầy vướng víu. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, máu chảy đầm đìa, nhưng điều duy nhất choán lấy tâm trí người chiến sĩ trẻ lúc bấy giờ không phải là tính mạng bản thân, mà là nỗi lo sợ khối bộc phá 12kg trên tay không thể đến đích, nhiệm vụ của đơn vị sẽ vì mình mà dở dang.

Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần ấy, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định mà lịch sử sẽ mãi mãi khắc ghi bằng sự ngưỡng mộ tột cùng: ông yêu cầu người đồng đội đi cùng là anh Nông Văn Phe dùng kiếm chặt đứt hẳn cánh tay bị thương của mình. Đó không chỉ là một hành động dũng cảm bộc phát, mà là sự lựa chọn của một lý tưởng cao đẹp, nơi cái "tôi" cá nhân hoàn toàn lùi bước trước vận mệnh của tập thể và tổ quốc. Sau khi cánh tay vướng víu được cắt bỏ, người anh hùng ấy đã dùng bàn tay trái còn lại, nghiến răng nén đau, ôm chặt khối thuốc nổ băng mình qua làn đạn, áp sát vào chân lô cốt và kích nổ thành công. Tiếng nổ vang dội tại Đông Khê năm ấy không chỉ san phẳng ổ đề kháng của kẻ thù mà còn là tiếng súng lệnh cổ vũ tinh thần cho toàn quân xông lên giành thắng lợi hoàn toàn, mở ra bước ngoặt vĩ đại cho cuộc kháng chiến.

Năm 1952, La Văn Cầu vinh dự trở thành một trong bảy Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên được phong tặng, một sự ghi nhận xứng đáng cho người chiến sĩ đã dùng chính máu thịt của mình để viết nên trang sử hào hùng. Thế nhưng, điều đáng quý hơn cả là sau khi bước ra khỏi khói lửa chiến tranh với thương tật vĩnh viễn, ông vẫn giữ cho mình một tâm thế vô cùng khiêm nhường và giản dị. Ông tiếp tục cống hiến cho quân đội trên nhiều cương vị khác nhau, từ công tác giáo dục đến quản lý, luôn là tấm gương sáng về đạo đức cách mạng cho các thế hệ trẻ noi theo. Hình ảnh người anh hùng với nụ cười hiền hậu, kể về những ngày tháng oanh liệt với sự trân trọng dành cho những đồng đội đã ngã xuống, càng làm cho tầm vóc của ông trở nên lớn lao hơn trong lòng nhân dân. La Văn Cầu không chỉ là một nhân vật lịch sử, ông là một phần hồn cốt của tinh thần dân tộc – một tinh thần không bao giờ khuất phục trước bất kỳ cường quyền hay nỗi đau thể xác nào khi đã mang trong mình tình yêu cháy bỏng dành cho mảnh đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn