Sáng mãi tấm gương Mẹ Việt Nam Anh hùng
mẹ kể về những ký ức hào hùng một thời “khói lửa”. Ở tuổi 95 nhưng mẹ Miến vẫn còn minh mẫn. Sau chén trà mời khách, mẹ rưng rưng nước mắt khi nhớ về các con. Đất nước giải phóng đã gần 50 năm nhưng mẹ vẫn ngồi đó đằng đẵng chờ đợi, dù biết rằng hai người con trai là liệt sĩ Lê Văn Nhạn và liệt sĩ Lê Văn Yến sẽ mãi mãi chẳng trở về.
Nghe mẹ kể về những ký ức hào hùng một thời “khói lửa”. Ở tuổi 95 nhưng mẹ Miến vẫn còn minh mẫn. Sau chén trà mời khách, mẹ rưng rưng nước mắt khi nhớ về các con. Đất nước giải phóng đã gần 50 năm nhưng mẹ vẫn ngồi đó đằng đẵng chờ đợi, dù biết rằng hai người con trai là liệt sĩ Lê Văn Nhạn và liệt sĩ Lê Văn Yến sẽ mãi mãi chẳng trở về. Một mình mẹ lặng lẽ suốt bao năm qua, ra ngóng, vào trông, đôi mắt đã cạn khô dòng lệ vì thương nhớ. Mẹ nhớ hồi đó người anh đi trước 18 tuổi, còn người em đi sau mới tròn 15, ra đi rồi không về nữa. Người em hy sinh trước, rồi đến giấy báo tử của người anh, có nỗi đau nào xé lòng hơn khi chỉ trong 3 ngày mẹ nhận về 2 giấy báo tử của hai người con. Mẹ chia sẻ: Cuộc đời mẹ đã chịu nhiều đau thương, mất mát nên hiểu được cái giá của hòa bình, của đoàn tụ; còn những hy sinh và mất mát của riêng mình, mẹ xem đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân Việt Nam trong lúc đất nước đang cần. Mẹ sẵn sàng chịu đựng tất cả, hy sinh tất cả, mẹ không đòi hỏi gì cho riêng mình, chỉ với mong muốn bình dị là con cháu thành người, mãi mãi trung thành với Tổ quốc, hiếu thảo với Nhân dân.
Trên dải đất hình chữ S, còn biết bao Mẹ VNAH trung hậu, tảo tần, lặng thầm với nỗi đau mất chồng, mất con nơi chiến trường để góp phần thêu dệt nên trang sử hào hùng, chói lọi của dân tộc. Thương con nhưng sẵn sàng chấp nhận chia ly, tiễn con lên đường vì hòa bình, độc lập của đất nước. Để rồi một mình mẹ lo kinh tế gia đình, làm hậu phương vững chắc cho chồng, cho con nơi chiến trận. Có mẹ còn đào hầm nuôi giấu cán bộ, có mẹ làm giao liên, tiếp tế lương thực, thuốc men, cũng có mẹ trực tiếp cầm súng chiến đấu... Nợ nước, thù nhà không cho phép mẹ gục ngã. Các mẹ vẫn ngày đêm âm thầm, đóng góp cho cách mạng. Ngày chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, mẹ vui với niềm vui chung của dân tộc nhưng lại đau - nỗi đau riêng vì chồng, vì con mình vĩnh viễn không về sum họp. Có bao người ra đi không trở lại là có bấy nhiêu người vợ, người mẹ không thể gặp lại chồng, con mình.
Chăm sóc, phụng dưỡng Mẹ VNAH, bằng những hành động cụ thể, thiết thực. Những tình cảm chân thành xuất phát từ lòng tôn kính cùng sự biết ơn sâu sắc đã giúp các mẹ sống vui khỏe, sống thọ hơn để thấy quê hương, đất nước ngày càng đổi mới và phát triển... Chiến tranh đã lùi xa nhưng trong giọng nói, ánh mắt của những Bà mẹ VNAH mà chúng tôi đã gặp vẫn vẹn nguyên ngọn lửa nhiệt tình cách mạng, vẫn trọn vẹn một niềm tin vào lý tưởng mà mình và chồng con đã chọn, cùng bao kỳ vọng vào tương lai tươi sáng của đất nước. Những người mẹ kiên cường, bất khuất, sẵn sàng nhận lấy nỗi đau cho riêng mình để mang lại hòa bình cho đất nước. Thế hệ hôm nay rất đỗi tự hào về mẹ - những người Mẹ VNAH.



