Sáng tạo trong vận dụng các hình thức chiến thuật

Địa bàn Tây Bắc bị chia cắt bởi hai con sông lớn là sông Hồng và sông Đà. Lực lượng địch chiếm đóng ở đây phần lớn là quân ngụy-người địa phương nên rất thông thuộc địa hình, khi bị tiến công có thể nhanh chóng rút vào rừng.
Phối hợp với hoạt động nghi binh trên hướng chính, ta sử dụng Trung đoàn 165 (Đại đoàn 312) tăng cường cho hướng Quỳnh Nhai thành lập Mặt trận Y13, tổ chức lực lượng thọc sâu vào phía Nam Lai Châu. Đây trở thành mũi thọc sâu, vu hồi rất lợi hại, có tác dụng lớn; không những tạo điều kiện cho chủ lực trên hướng chính cơ động vào tiến công, mà còn chớp được thời cơ do lực lượng trên hướng chính tạo ra, phát triển rất nhanh và mạnh. Quyết định sáng suốt của Bộ chỉ huy chiến dịch tăng cường thêm lực lượng cho cánh quân thọc sâu và hoạt động sớm (trước khi ta mở đợt 2 chiến dịch), là bước phát triển về nghệ thuật chiến dịch của Quân đội ta.
Giữa lúc trên chiến trường Tây Bắc bộ đội ta đang giành được những thắng lợi quan trọng thì ngày 28-10, quân Pháp mở cuộc hành quân Lorraine đánh lên vùng tự do Phú Thọ nhằm cắt đứt đường tiếp tế lương thực, vũ khí của ta, để phá kế hoạch của ta ở mặt trận chính. Giữ vững quyết tâm thực hiện đợt 2 chiến dịch, Bộ chỉ huy chủ trương tập trung binh lực ở Tây Bắc, chỉ điều Trung đoàn 36 (Đại đoàn 308) về phối hợp với lực lượng tại chỗ đánh địch ở Phú Thọ và đã đánh bại cuộc hành quân Lorraine, tiêu biểu là trận đánh địch rút chạy ở Chân Mộng, Trạm Thản, tiêu diệt và bắt hơn 400 tên địch, phá hủy 44 xe cơ giới, trong đó có 17 xe tăng, xe bọc thép, thu nhiều quân trang, quân dụng của địch (theo cuốn Lịch sử chiến thuật Quân đội nhân dân Việt Nam 1944-1975).
Trên hướng thọc sâu ở Đông Nam Lai Châu, chỉ với lực lượng 4 tiểu đoàn và một số đơn vị vũ trang địa phương, ta đã khéo kết hợp giữa tiến công quân sự với làm công tác địch vận. Trong cuốn “Chiến dịch Tây Bắc-Thu Đông 1952” đã nêu rõ: Mặt trận đã tiến công kiên quyết, mãnh liệt vào hệ thống phòng ngự của địch với quân số đông hơn gấp nhiều lần, trên địa bàn rộng, tiêu diệt 400 tên địch, bắt 1.750 tên, thu nhiều quân trang, quân dụng, giải phóng 6 huyện là Than Uyên, Quỳnh Nhai, Tuần Giáo, Mường La, Thuận Châu, Điện Biên Phủ.
Có thể nói, đây là một bất ngờ lớn đối với địch, đồng thời cũng là một thành công lớn của ta trong việc tổ chức lực lượng thọc sâu, vu hồi chiến dịch vào phía sau lưng địch.



