Bài viết

Sắt đá một niềm tin dưới chân đèo Lũng Lôm - [Phan Quốc Cương]

Trong suốt chiều dài cuộc kháng chiến chống Pháp cứu nước, đường tới chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ có những trận đánh ác liệt nơi tiền tuyến mà còn in hằn mồ hôi, xương máu của hàng ngàn thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến trên những tuyến đường huyết mạch. Đèo Lũng Lôm – điểm nối giữa Yên Bái và Sơn La – chính là một trong những "tọa độ lửa" như thế. Dưới sự chỉ đạo tài tình, sát sao và chan chứa tình yêu thương của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tuyến đường tiếp viện vượt qua Lũng Lôm đã trở thành huyền thoại về ý chí sắt đá và tinh thần quật cường của dân tộc. Bài viết ghi lại những câu chuyện xúc động về sự chỉ đạo chiến lược của Đại tướng, cùng sự hy sinh thầm lặng của các lực lượng tiền phương, quyết giữ vững mạch máu giao thông cho Đại thắng Điện Biên Phủ năm 1954.

24/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sắt đá một niềm tin dưới chân đèo Lũng Lôm - [Phan Quốc Cương]

Sắt đá một niềm tin dưới chân đèo Lũng Lôm

Chiến dịch Điện Biên Phủ mùa xuân năm 1954 là đỉnh cao nghệ thuật quân sự của Quân đội nhân dân Việt Nam, gắn liền với tên tuổi của vị Tổng chỉ huy kiệt xuất – Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tuy nhiên, để làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", không thể không nhắc đến những tuyến đường huyết mạch mở dải đất Tây Bắc, nơi hàng vạn thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã dùng xương máu giữ vững mạch máu giao thông. Đèo Lũng Lôm chính là một trong những "cửa ải" ác liệt nhất.

Đèo Lũng Lôm dài hơn 15 km, nằm trên tuyến đường 13 (nay là Quốc lộ 37), là nút giao thông quan trọng bậc nhất vận chuyển vũ khí, lương thực từ hậu phương Việt Bắc vào chiến trường Điện Biên Phủ. Phát hiện ra vị trí chiến lược này, thực dân Pháp đã tập trung lực lượng không quân đánh phá dữ dội nhằm chặt đứt tuyến tiếp viện của ta. Mới mỗi ngày, hàng chục lượt máy bay địch trút hàng trăm tấn bom đạn xuống lòng đèo, biến nơi đây thành "tọa độ lửa" ngập tràn khói bọ và đất đá bị cày xới.

Trước tình hình cấp bách đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp – trên cương vị Tổng Tư lệnh kiêm Chỉ huy trưởng chiến dịch – đã trực tiếp giao nhiệm vụ cho các đơn vị công binh và thanh niên xung phong: "Bằng mọi giá phải giữ vững mạch máu giao thông, không để thông tuyến chậm dù chỉ một giờ". Từng lời dặn dò của Đại tướng không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho hàng nghìn con người đang đối mặt với sinh tử mỗi ngày.

Thấm nhuần chỉ đạo của Anh Cả Quân đội, hàng ngạn người trẻ tuổi từ khắp các vùng quê đã ngã xuống nơi đèo cao vực sâu. Đạn bom dội xuống, đất đá sạt lở, nhưng chỉ cần dứt tiếng nổ, lực lượng thanh niên xung phong lại lao ra mặt đường. Họ dùng cuốc, xẻng, thậm chí dùng tay trần để san lấp hố bom, rà phá bom nổ chậm. Khẩu hiệu "Thà chịu chết chứ không để phá đường" đã vang lên giữa núi rừng Tây Bắc như một lời thề sắt son.

Hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp giản dị trong bộ quân phục, luôn đau đáu lo cho từng bữa ăn, lá thư, mảnh áo của bộ đội và dân công hỏa tuyến đã trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc. Dưới sự chỉ đạo sáng suốt và tầm nhìn chiến lược của người Anh Cả, tuyến đường đèo Lũng Lôm đã thông suốt trong suốt 56 ngày đêm chiến dịch, đưa hàng ngàn tấn lương thực, đạn dược tới mặt trận an toàn.

Nhìn lại lịch sử, ngọn lửa từ đèo Lũng Lôm và hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn mãi là biểu tượng bất tử về tinh thần đại đoàn kết và ý chí quật cường của dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay khi soi mình vào "thời hoa lửa" ấy càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, tự do, quyết tâm học tập và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn