Sau 5 lần bị cưa chân
Sau 5 lần bị cưa chân, có một bác sĩ đến bên giường ông Thương nó khẽ: “Tôi rất cảm phục đồng chí! Cố giữ vững tinh thần nhé!”Vẫn là những câu hỏi mông lung trong đầu, vẫn là sự nghi ngờ quẩn quanh xem đó là ai, tiếp cận ông với mục đích gì. Anh ta nói tiếng Bắc và trông có vẻ tri thức. Nhưng cứ phải cảnh giác.Ngày hôm sau, bác sĩ lạ kia lại tới, nhìn trước nhìn sau không có ai, liền lên tiếng.Đồng chí nghe đây! Tôi là Nguyễn Trường Sơn, thượng úy, bác sĩ quân y. Tôi là người Hà Nội, bị bắt ngoài mặt trận, chúng bắt tôi cứu chữa cho thương binh. Tôi rất cảm phục đồng chí… Tới đây, chúng còn định tháo khớp đồng chí. Tháo khớp là không thể ngồi được, không thể sống nổi. Trong đội ngũ bác sĩ của chúng cũng có người phản đối. Tôi dặn đồng chí là nếu chúng có tháo khớp thì đồng chí cứ lớn tiếng phản đối, tố cáo chúng hành động dã man, giết người, không được chịu đựng như những lần trước. Tại sao đồng chí im lặng khi chúng cưa chân, im lặng khi chúng lấy máu. Phải nghe tôi, phải đấu tranh mạnh vào, để chúng không được tháo khớp. Đồng chí nhớ lời tôi dặn nhé!Bác sĩ Sơn nhét vào tay ông Thương mấy viên thuốc rồi dặn uống đi, vì đó là thuốc bổ.Vẫn sợ ông Thương cảnh giác với mình, bác sĩ Sơn nói: “Tôi không hỏi bất cứ câu nào thuộc về bí mật của đồng chí”Đồng chí Sơn cũng nói về việc tất cả những người tra tấn ông Thương đều không phải người Việt, vì chúng sợ sẽ lộ ra ngoài hành động dã man này. Tất cả chúng, cả những thực tập sinh trẻ sắp trở thành bác sĩ hay tên phiên dịch cho ông hằng ngày, chúng đều là CIA đang được đào tạo một vỏ bọc nào đó để chuẩn bị cho công việc tình báo của mình.Bác sĩ Sơn nắm chặt tay ông Thương rồi vội bước ra.Từ ngày bị bắt, lần đầu tiên ông Thương được tiếp xúc với đồng đội, ông nhận ra đó thực sự là đồng chí của mình.Nhận được lời khuyên và cũng là lời phê bình của người bạn, ông Thương cũng sợ mình đã làm sai điều gì trong mấy tháng qua. Nhưng ông nghĩ: “Tao đã thề hi sinh về cách mạng thì tưng ấy đã nhằm nhò gì, tha hồ chúng mày muốn làm gì thì làm, tao cũng không sợ”.


