Sau ánh bình minh khải hoàn – nỗi đau của một người mẹ Việt Nam Anh Hùng
Tên bài viết: Sau ánh bình minh khải hoàn – nỗi đau của một người mẹ Việt Nam Anh Hùng
Nội dung:
“Nếu là con chim, chiếc lá Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.
Lẽ nào vay mà không trả?
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.” (Tố Hữu)
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có biết bao con người mà cuộc đời của họ không chỉ là sống cho những câu chuyện riêng, mà còn là sống với một lòng nồng nàn yêu nước và cao cả trao đi cả bản thân mình. Có những sự hi sinh thầm lặng nhưng lại to lớn vô cùng, và cũng nhờ những cống hiến như thế mà nước Việt Nam ta mới có được nền hòa bình độc lập ngày hôm nay. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một người như thế. Cuộc đời mẹ là một bản trường ca bi tráng, kết tinh nỗi đau tột cùng nhưng cũng làm rực sáng ý chí kiên cường, bất khuất của người mẹ Việt Nam suốt cả một thời hoa lửa. Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ gắn bó với công việc đồng án, tảo tần sớm hôm để chăm lo cho gia đình. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi mà bao gian lao, khó khăn, khốn khổ cùng với sự hi sinh diễn ra mỗi ngày mỗi giờ để bảo vệ, để giành lại từng mảnh đất từng vùng trời Tổ quốc. Mẹ có tất cả 12 người con, nhưng chiến tranh đã lần lượt tước đoạt đi của mẹ gần như là tất cả. Chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã lần lượt hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Chín lần tiễn con ra trận, chín lần nhận thư báo tử. Các con các cháu của mẹ đã lần lượt hiến dâng cả cuộc đời mình cho non sông xứ sở. Dẫu biết sự hi sinh ấy là thiêng liêng là cao quý, nhưng sao ta vẫn xót thương thay người mẹ già đơn côi.
Trong những ngày hòa bình tự do lặp lại trên đất nước, khi biết bao gia đình sum vầy thì hình ảnh lẻ loi của mẹ lại là chứng tích cho sự tàn khốc chiến tranh còn để lại. Mẹ Thứ bên mâm có 9 chén cơm, 9 đôi đũa dành cho 9 người con đã hy sinh (Bức ảnh do Đại tá, nhà báo Trần Hồng chụp). Những người con ấy ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng cao đẹp là bảo vệ Tổ quốc. Nỗi đau mất con dồn dập qua từng năm tháng, nhưng mẹ không gục ngã. Trái lại, mẹ vẫn âm thầm chịu đựng, tiếp tục động viên những người con còn lại lên đường chiến đấu. Bà Lê Thị Trị - con gái mẹ Thứ - từng kể: “Mẹ thẫn thờ lặng im hoặc quanh quẩn trong vườn nhà nhặt cái này hoặc lượm cái kia cho người mê sáng. Nhưng thời gian dần nguôi ngoai, mẹ tiếp tục cho các anh khác lên đường.” Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng. Vườn nhà Mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật. Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ, nuôi nhiều bò để ngụy trang. Lúc an toàn, mẹ Thứ và các con mở hé cửa hầm để mọi người dễ thở và khi có động thì lại giả vờ trông coi bò để chỉnh sửa, ngụy trang lại miệng hầm. Hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc... “Mẹ hiền từ, nhiệt tình, thương anh em bộ đội giải phóng như con của mình. “Mỗi dịp ghé về thăm, Mẹ dặn dò từng li, từng tí: "Sự nghiệp cách mạng còn dài, tụi bây phải cẩn thận", một cựu chiến binh từng được Mẹ chở che cho biết. Trong những năm tháng gian khổ ấy, ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi che chở, tiếp sức cho biết bao chiến sĩ cách mạng. Con là niềm hy vọng là mặt trời là động lực và nguồn sống to lớn của mẹ. Chính vì vậy người vẫn thường nói, nỗi đau mất con là nỗi đau đớn tột cùng, là vết thương khó có thể chữa lành luôn âm ỉ và rỉ máu trong trái tim người mẹ. Ấy thế nhưng mẹ Nguyễn Thị Thứ lại phải trải qua nỗi thống khổ ấy không chỉ một lần, mà đến mười mấy lần. Dẫu vậy, mẹ vẫn lặng lẽ, kiên cường, mạnh liệt tin tưởng vào một tương lai tương sáng của Tổ quốc. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên hình mẫu lý tưởng và cao đẹp về một Bà mẹ Việt Nam anh hùng – biểu tượng của lòng nồng nàn yêu nước, giàu đức hy sinh và nghị lực phi thường. Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời năm 2010. Dù mẹ ra đi nhưng hình ảnh của mẹ vẫn sống mãi trong lòng người dân Việt Nam. Cuộc đời mẹ không chỉ là chứng tích rõ ràng cho nỗi đau chiến tranh, mà còn là niềm tự hào lớn lao – một minh chứng cho sức mạnh của tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu Tổ quốc trong cả một thời hoa lửa. Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”, tôn vinh cho sự mạnh mẽ kiên cường, giàu đức hy sinh của mẹ. Hình tượng của mẹ cũng được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam – một công trình mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc, thể hiện lòng tri ân của dân tộc đối với những người mẹ đã hiến dâng tất cả cho đất nước. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ của những hy sinh thầm lặng – sẽ mãi là biểu tượng bất tử, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về một thời hoa lửa đau thương mà hào hùng của dân tộc ta.
Đồng thời nêu cao giá trị của hòa bình, độc lập và tự do ngày hôm nay để từ đó hóa thành động lực thôi thúc tuổi trẻ ngày nay tiếp tục phấn đấu không ngừng để bảo vệ và phát triển một đất nước giàu mạnh, tươi đẹp.



