Người có công giúp đỡ cách mạng

sau ba mươi năm

Ninh Bình22/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, bác Hà nhận được cuộc điện thoại từ một đồng đội cũ từng cùng chiến đấu ở Campuchia. “Ông Hà còn nhớ tôi không?” — giọng nói run run vang lên trong điện thoại. Bác lặng người vài giây rồi bật khóc. Sau hơn ba mươi năm, những người lính năm xưa mới tìm lại được nhau. Ngày gặp mặt, ai cũng già đi nhiều. Mái tóc xanh năm nào giờ bạc trắng. Có người chống gậy, có người mang đầy thương tích chiến tranh trên cơ thể. Nhưng chỉ cần ngồi xuống là câu chuyện chiến trường lại ùa về như mới hôm qua. Bác kể:
“Tụi bác nhắc lại từng con suối, từng cánh rừng, từng trận đánh. Có chuyện tưởng quên rồi mà hóa ra vẫn nhớ nguyên.” Một đồng đội cũ lấy ra chiếc ảnh đen trắng đã ố vàng chụp cả tiểu đội năm 1981. Trong tấm ảnh ấy có vài người đã mãi mãi không còn nữa. Không khí bỗng chùng xuống. Bác nói nhỏ:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ quá… Nhưng may là tụi bác còn được gặp lại nhau.” Buổi gặp hôm ấy kéo dài tới tận chiều muộn. Những người lính già nắm chặt tay nhau, ánh mắt đỏ hoe. Rời cuộc gặp, bác Hà đứng rất lâu ngoài cổng rồi nói:
“Thời hoa lửa đã qua rồi, nhưng tình đồng đội thì còn mãi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn