Sau chiến tranh người trở về
Không phải tất cả những người đi qua chiến tranh đều còn nguyên vẹn. Nhưng chỉ cần còn sống để trở về bên những người mình yêu thương, đó đã là điều may mắn nhất trên đời.
Ngày đoàn tàu chở những người lính cuối cùng trở về ga tỉnh, trời xám đặc mây.
Những cơn gió đầu mùa thổi dọc sân ga mang theo mùi bụi đất ngai ngái. Người đứng đợi đông kín từ sáng sớm. Ai cũng hồi hộp nhìn về phía đường ray như sợ chỉ chớp mắt thôi sẽ bỏ lỡ người thân của mình.
Trong toa tàu cuối cùng, Quân ngồi lặng bên cửa sổ.
Anh mặc bộ quân phục đã bạc màu, vai áo sờn rách nhiều chỗ. Trên gương mặt gầy gò là một vết sẹo kéo dài từ thái dương xuống gần cằm.
Bốn năm chiến tranh đã biến chàng trai hai mươi tuổi ngày nào thành một con người khác.
Con tàu chậm rãi dừng bánh.
Tiếng người gọi nhau vang lên nghẹn ngào khắp sân ga.
Quân bước xuống rất chậm.
Anh đứng lặng giữa đám đông vài giây như không tin mình thật sự còn sống để trở về.
Mọi thứ vừa quen vừa lạ.
Sân ga cũ hơn trước.
Bức tường vàng loang lổ rêu phong.
Hàng cây bàng ngoài cổng đã lớn hơn rất nhiều.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi quá nhiều thứ khiến anh có cảm giác như mình đang trở về một nơi không còn thuộc về mình nữa.
Quân kéo lại quai ba lô rồi lặng lẽ đi bộ về làng.
Con đường đất năm xưa giờ đầy ổ gà và cỏ mọc um tùm. Những ngôi nhà từng quen thuộc có cái đã sập, có cái chỉ còn nền gạch cháy đen.
Đi ngang qua cánh đồng cũ, anh bất giác dừng lại.
Ngày bé anh từng chạy nhảy khắp nơi này cùng đám bạn.
Còn giờ đây chỉ còn gió thổi hun hút qua những gốc rạ khô.
Quân đi tiếp.
Tim anh đập mạnh hơn khi nhìn thấy cây gạo đầu làng vẫn đứng đó.
Mùa này không có hoa.
Chỉ còn những cành khẳng khiu in lên nền trời xám lạnh.
Đến đầu ngõ nhà mình, Quân chợt khựng lại.
Cánh cổng tre cũ đã xiêu vẹo.
Mái nhà thấp bé hơn trong ký ức của anh rất nhiều.
Một người phụ nữ đang lom khom quét sân.
Mái tóc bà đã bạc trắng.
Quân đứng chết lặng.
Mới bốn năm thôi… mà mẹ anh đã già đến thế.
Anh muốn gọi nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Chiếc chổi trên tay bà mẹ bỗng khựng lại như cảm nhận được điều gì đó.
Bà chậm rãi quay đầu.
Hai mẹ con nhìn nhau rất lâu.
Chiếc chổi rơi xuống nền đất.
Bà run run bước tới:
“Quân…?”
Chỉ một tiếng gọi ấy thôi cũng đủ khiến mọi thứ trong lòng Quân vỡ òa.
Anh quỳ sụp xuống ôm lấy mẹ như một đứa trẻ.
“Mẹ… con về rồi…”
Người mẹ bật khóc nức nở.
Đôi bàn tay gầy guộc run rẩy sờ lên gương mặt đầy vết sẹo của con trai như sợ đây chỉ là giấc mơ.
“Về thật rồi… thật rồi…”
Tiếng khóc của bà vang khắp con ngõ nhỏ.
Hàng xóm nghe thấy liền chạy sang.
Có người òa khóc.
Có người mừng đến mức không nói nên lời.
Bởi trong những năm chiến tranh, biết bao người đã ra đi mà mãi mãi không trở lại.
…
Đêm ấy, Quân ngồi trong căn nhà cũ nhìn ngọn đèn dầu leo lét mà thấy lòng trống trải lạ thường.
Anh đã từng mơ về ngày trở về này suốt những năm ngoài chiến trường.
Nhưng khi thật sự trở về, anh mới nhận ra chiến tranh không kết thúc ngay khi tiếng súng ngừng vang.
Nó còn ở lại trong ký ức của những người sống sót.
Trong bữa cơm tối, mẹ anh cứ liên tục gắp thức ăn cho con trai dù chính bà gần như không ăn gì.
“Con gầy quá…”
Quân cúi đầu im lặng.
Anh nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.
Nếu họ còn sống, chắc giờ này cũng đang được ngồi bên mâm cơm gia đình như anh.
Nghĩ đến đó, lòng anh nhói lên.
Đêm khuya, Quân nằm trên chiếc giường tre cũ nhưng không sao ngủ được.
Mỗi lần nhắm mắt, anh lại nghe thấy tiếng bom nổ vọng về từ quá khứ.
Tiếng đồng đội gọi nhau.
Tiếng thương binh kêu cứu.
Tiếng súng kéo dài trong đêm tối.
Quân bật dậy thở dốc.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Mẹ anh nghe tiếng động liền bước vào:
“Lại mơ thấy chiến tranh à con?”
Quân cúi đầu thật thấp:
“Con xin lỗi…”
Bà nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh rồi xoa đầu con trai như ngày anh còn bé.
“Không sao… con về được là tốt rồi.”
Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích vang lên trong đêm yên bình.
Một thứ âm thanh rất bình thường nhưng Quân đã nhiều năm không còn được nghe.
Anh ngước nhìn mẹ rồi khẽ hỏi:
“Mẹ có từng nghĩ con sẽ không về nữa không?”
Bà im lặng rất lâu.
Rồi bà mỉm cười buồn:
“Có chứ.”
“Vậy sao mẹ vẫn đợi?”
Bà nhìn ngọn đèn dầu chập chờn:
“Vì mẹ là mẹ của con.”
Quân quay mặt đi rất nhanh.
Nhưng mẹ anh vẫn nhìn thấy khóe mắt con trai đỏ lên.
…
Những tháng sau đó, Quân dần học cách sống lại với cuộc đời bình thường.
Anh phụ mẹ sửa lại mái nhà.
Ra đồng cày ruộng.
Tập quen với những ngày không còn tiếng súng.
Dù đôi lúc giữa đêm anh vẫn giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.
Nhưng rồi mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy ánh nắng chiếu qua ô cửa nhỏ và nghe tiếng mẹ gọi ngoài sân, anh lại biết rằng:
Mình thật sự đã trở về rồi.
Không phải tất cả những người đi qua chiến tranh đều còn nguyên vẹn.
Nhưng chỉ cần còn sống để trở về bên những người mình yêu thương, đó đã là điều may mắn nhất trên đời.


