Bài viết

SẦU HECH – NGƯỜI CHIẾN SĨ LÀNG GRON NẰM LẠI GIỮA THỜI HOA LỬA

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Đak Pơ (Đoàn xã Đak Pơ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Tây Nguyên năm tháng chiến tranh, có biết bao người con của các buôn làng đã rời mái nhà, rời nương rẫy để khoác lên mình màu áo người lính. Họ đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh và nhiều người mãi mãi không trở về.

Sầu Hech là một trong những người con như thế.

Hồ sơ liệt sĩ ghi Sầu Hech có nguyên quán và trú quán tại Làng Gron, E11, Khu 5, Gia Lai. Tháng 01 năm 1962, anh nhập ngũ. Từ một người con của buôn làng Tây Nguyên, Sầu Hech trở thành người chiến sĩ trực tiếp góp sức mình vào cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương.

Trong hồ sơ quân nhân, anh mang cấp bậc Thượng sĩ, giữ chức vụ TLDK, thuộc H70 Gia Lai.

Những ký hiệu quân sự khô khan ấy ngày hôm nay chỉ còn là vài dòng trong hồ sơ. Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là một con người bằng xương bằng thịt – một người từng có quê hương, gia đình, những người thân yêu và một cuộc đời riêng.

Rồi chiến tranh đưa anh đến ngày cuối cùng.

Ngày 20 tháng 4 năm 1970, giữa những năm tháng chiến trường còn đầy khói lửa, Sầu Hech đã hy sinh do bị pháo kích.

Không có trong hồ sơ những lời trăn trối cuối cùng. Không có lời kể của đồng đội về khoảnh khắc ấy được công bố rộng rãi. Chỉ có một ngày tháng được lưu lại: 20/4/1970.

Ngày ấy, một người lính đã nằm lại.

Làng Gron mất đi một người con.

Và đất nước mất đi một người chiến sĩ.

Có những sự hy sinh không được kể lại bằng những trận đánh lớn hay những chiến công vang dội. Có những người lính chỉ để lại phía sau một vài dòng trong hồ sơ. Nhưng sự hy sinh của họ vẫn góp phần làm nên giá trị của hòa bình hôm nay.

Hơn nửa thế kỷ đã đi qua kể từ ngày Sầu Hech hy sinh. Những cánh rừng Tây Nguyên đã thay đổi. Những thế hệ mới đã lớn lên trong hòa bình. Những người từng sống qua chiến tranh cũng dần trở về với đất.

Nhưng cái tên Sầu Hech vẫn còn đó.

Một cái tên gắn với Làng Gron, Gia Lai.

Một người lính đã nhập ngũ từ năm 1962 và dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho cuộc chiến đấu.

Một người đã nằm lại ngày 20 tháng 4 năm 1970.

Trong hành trình tìm lại những câu chuyện của “thời hoa lửa”, có lẽ chúng ta không chỉ cần nhớ những người đã lập nên chiến công lớn. Chúng ta càng cần nhớ những người lính bình dị, những người mà lịch sử đôi khi chỉ còn lưu lại bằng vài dòng ngắn ngủi.

Bởi mỗi dòng tên trong danh sách liệt sĩ đều là một cuộc đời.

Và mỗi cuộc đời ấy đều xứng đáng được nhắc nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn