Sau hiệp định Giơ-ne- vơ
Sau hiệp định Giơ-ne- vơ những người đi theo kháng chiến tập kết ra miền Bắc, những người theo quân đội Liên hiệp Pháp vào Nam.
Sau hiệp định Giơ-ne- vơ những người đi theo kháng chiến tập kết ra miền Bắc, những người theo quân đội Liên hiệp Pháp vào Nam. Ông Thu được đi theo quân đội Pháp vào định cư tại Huế. Ông hòa lẩn vào dòng người di cư theo chúa. Người Pháp đã trợ cấp tiền thương tật hàng tháng cho ông.
“Có tiền lương trợ cấp thương tật hàng tháng của quân đội Liên hiệp Pháp, tôi mua được hai chục chiếc xe xích lô các anh ạ! Hàng ngày tôi có một đội quân đạp xe thồ với tiền cho thuê xe nên chỉ việc ngồi chơi xơi nước. Họ cũng là những người dân Quảng Bình đi theo Chúa vào Nam. Sau hiệp định Giơ-ne- vơ, chính quyền Ngô Đình Diệm khuyến khích những người công giáo ngoài miền Bắc vô Nam nên công việc làm ăn của tôi tại Huế cũng thuận lợi, chẳng bị chính quyền o ép, gây khó dễ gì. Những người cùng đi họ cũng nể trọng tôi lắm. Mang danh là một thương binh của Pháp nên bọn lính cũng không dám quấy nhiễu. Nhiều người đi đạo Phật đã ngã sang hàng ngũ công giáo, chế độ Ngô Đình Diệm. Ngô Đình Thục, anh trai Diệm lúc đó là Tổng Giám mục cai quản cả miền Nam. Những người đằng mình ai cũng nói tôi là kẻ phản bội nên tìm cách xa lánh. Tôi đau lắm. Chẳng có ai làm chứng, chẳng ai minh oan được cho mình. Rồi năm 1963, lính của Ngô Đình Diệm đàn áp xả súng vào đoàn người biểu tình trong ngày lễ Phật đản. Có một thiếu phụ bế đứa con còn đỏ hỏn ngồi trên xích lô đến nhà tôi. Cô xin lánh tạm một vài ngày.



