Bài viết

Sau hơn 50 năm, nếu nhìn lại những năm tháng làm phóng viên chiến trường, ông nhớ nhất điều gì về công việc của mình?

Ninh Bình06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

- Nhà báo Trần Mai Hưởng: Khi nhắc đến phóng viên chiến trường, điều tôi nghĩ đến đầu tiên không phải là điều gì lớn lao, mà là những năm tháng rất thật, rất gần gũi. Chúng tôi khi ấy cũng chỉ là những thanh niên bình thường. Đất nước có chiến tranh thì ai cũng ra trận, mỗi người một cách. Người cầm súng, người cầm bút. Với chúng tôi, công việc là viết, là chụp, là ghi lại những gì đang diễn ra.

Nhưng đã vào chiến trường thì không có khoảng cách rõ ràng giữa người làm báo và người lính. Chúng tôi đi cùng bộ đội, ăn ở cùng, hành quân cùng, và đối mặt với bom đạn như nhau. Có những nơi rất ác liệt như Quảng Trị, Thừa Thiên, Tây Nguyên hay Khu 5…, sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Chúng tôi không nghĩ mình đặc biệt gì cả. Chỉ xác định làm nhiệm vụ. Hôm nay còn làm việc, ngày mai có thể không còn nữa, điều đó là bình thường trong chiến tranh. Điều còn lại sâu nhất trong tôi, không phải là những khó khăn hay hiểm nguy, mà là ký ức về những con người đã đi qua cùng mình. Có những đồng nghiệp, những người lính đã nằm lại. Những điều ấy, đến bây giờ vẫn không thể quên. Có lẽ, nếu phải nói một điều, thì phóng viên chiến trường trước hết là những người có mặt ở nơi cần có mặt, để ghi lại những gì đất nước đã trải qua.

Những người làm nên chiến thắng nhưng ngại kể công - ảnh 2Nhà báo Trần Mai Hưởng xúc động khi nhắc lại những câu chuyện cũ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sau hơn 50 năm, nếu nhìn lại những năm tháng làm phóng viên chiến trường, ông nhớ nhất điều gì về công việc của mình? | Câu chuyện thời hoa lửa