Sáu lần bị thương vẫn không rời trận tuyến
Nguyễn Khắc Tâm là một trong những cựu chiến binh tiêu biểu còn lưu giữ nhiều ký ức sâu sắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Sinh năm 1948, ông trưởng thành trong hoàn cảnh quê hương chìm trong bom đạn. Khi đất nước cần những người trẻ cầm súng bảo vệ độc lập, ông tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng với tinh thần của một thanh niên Nam Bộ gan góc.
Suốt những năm chiến đấu, ông trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt tại chiến trường miền Nam. Điều khiến đồng đội kính phục không phải chỉ ở lòng dũng cảm mà còn là ý chí phi thường của người lính trẻ. Trong chiến tranh, ông bị thương đến sáu lần. Có những lần vết thương chưa kịp lành hẳn, ông đã xin trở lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội. Với ông, người lính không thể bỏ vị trí khi phía trước vẫn còn đồng chí đang chiến đấu.
Một ký ức luôn được ông nhắc lại trong những buổi gặp gỡ thế hệ trẻ là cảm giác đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Bom đạn có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào, nhưng điều giữ người lính vững vàng chính là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Ông từng chia sẻ rằng nếu người chiến sĩ nhụt chí thì không chỉ đồng đội mà cả quê hương cũng sẽ phải gánh chịu mất mát.
Sau ngày hòa bình, Nguyễn Khắc Tâm trở về quê hương mang trên mình thương tật của chiến tranh. Ông sống giản dị, tích cực tham gia công tác địa phương và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho đoàn viên, thanh thiếu niên. Những kỷ niệm của ông không nhằm gợi lại đau thương mà để nhắc nhở thế hệ sau hiểu giá trị của hòa bình hôm nay.
Bài học: Lòng dũng cảm không nằm ở việc không biết sợ mà ở sự kiên định vượt qua nỗi sợ để bảo vệ điều mình tin tưởng.
Báo Đồng Tháp
Bài 2. Cao Văn Tái – Người nâng niu từng kỷ vật chiến tranh
Nhân vật: Cao Văn Tái
Năm sinh: 1938
Trong căn nhà nhỏ của người cựu chiến binh Cao Văn Tái, những chiếc huy hiệu, cuốn sổ cũ, tấm ảnh bạc màu và vài vật dụng thời quân ngũ luôn được ông gìn giữ như những báu vật. Với nhiều người đó chỉ là những kỷ vật bình thường, nhưng với ông, mỗi món đồ đều chứa đựng một câu chuyện về đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường.
Ông nhập ngũ khi đất nước còn trong thời kỳ chiến tranh. Cuộc đời người lính gắn liền với những chặng hành quân dài, những đêm ngủ rừng và những trận đánh căng thẳng. Điều ông nhớ nhất không phải là chiến công của riêng mình mà là tình đồng chí. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, người lính chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và động viên nhau vượt qua bệnh tật, đói rét.
Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, ông vẫn giữ thói quen lau chùi từng kỷ vật. Có chiếc bi đông đã móp vì va chạm trong chiến trường, có quyển sổ ghi những địa danh hành quân nay giấy đã ngả vàng. Mỗi lần cầm lên, ký ức về đồng đội lại hiện về như mới hôm qua. Với ông, giữ gìn kỷ vật cũng chính là giữ gìn lịch sử của một thế hệ.
Điều đáng quý là ông không xem quá khứ như niềm tự hào riêng mà luôn mong thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh. Ông thường dành thời gian trò chuyện với học sinh, đoàn viên để kể về cuộc sống thật của người lính, về những con người bình dị đã cùng nhau làm nên chiến thắng.
Bài học: Trân trọng ký ức lịch sử cũng là cách gìn giữ đạo lý biết ơn những người đã cống hiến cho Tổ quốc.



