"Sáu lần cưa chân và khí tiết bằng thép" – Giới hạn tận cùng của nỗi đau và bản anh hùng ca mang tên Nguyễn Văn Thương
Dùng mọi thủ đoạn mua chuộc không thành, kẻ thù đã hèn hạ cưa sống đôi chân của tình báo viên Nguyễn Văn Thương tới 6 lần để ép khai báo. Nhưng bằng một ý chí vượt ngoài sức tưởng tượng của nhân loại, người lính ấy đã biến nỗi đau tột cùng thành một tượng đài bất tử về lòng kiên trung.
Trong cuộc sống đời thường, đôi khi chỉ một vết đứt tay rớm máu cũng đủ làm chúng ta nhăn mặt xuýt xoa. Thế nhưng, bạn có bao giờ tưởng tượng được một con người bằng xương bằng thịt có thể chịu đựng được việc bị kẻ thù dùng cưa cắt cụt đôi chân của mình khi vẫn còn hoàn toàn tỉnh táo? Không phải một lần, mà là sáu lần cắt dần từng khúc. Đó không phải là một thước phim kinh dị, mà là sự thật lịch sử kinh hoàng và oanh liệt về Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương.
Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại Trảng Bàng, Tây Ninh. Là một chiến sĩ tình báo với vỏ bọc hoàn hảo, ông đã có hàng trăm chuyến vào sinh ra tử, đưa đón cán bộ và chuyển tài liệu mật từ Sài Gòn ra vùng căn cứ.
Ngày 10 tháng 2 năm 1969, trên đường mang một tài liệu cực kỳ quan trọng về Củ Chi, ông bị quân Mỹ phục kích. Rơi vào vòng vây của hàng chục lính Mỹ trang bị vũ khí tận răng, Nguyễn Văn Thương đã bắn đến viên đạn cuối cùng, tiêu diệt 21 tên giặc trước khi bị bắt vì trực thăng địch ập tới ném lựu đạn làm ông ngất xỉu. Tài liệu mật đã được ông giấu kín và hủy kịp thời.
Biết ông là một mắt xích tình báo quan trọng, tình báo Mỹ (CIA) và ngụy quân Sài Gòn đã dùng mọi thủ đoạn để bẻ gãy ý chí của người lính trẻ. Ban đầu, chúng dùng đòn tâm lý. Chúng đưa ông vào những căn biệt thự sang trọng, hứa hẹn phong hàm Đại tá, thưởng 100.000 USD (một số tiền khổng lồ lúc bấy giờ), cấp xe hơi và những người đẹp hầu hạ. Đáp lại sự cám dỗ ấy, ông chỉ ném vào mặt kẻ thù những ánh nhìn khinh bỉ.
Không mua chuộc được, chúng chuyển sang những đòn tra tấn tàn độc nhất thời Trung cổ: Đánh đập đến nát thịt, dí điện, đổ nước xà phòng vào miệng... Nhưng Nguyễn Văn Thương vẫn cắn răng chịu đựng, không khai dù chỉ là một cái tên.
Cuối cùng, viên sĩ quan CIA hằn học ra lệnh dùng đòn thù man rợ nhất nhằm đánh gục tâm lý của ông: Cưa chân.
Chúng trói chặt ông vào bàn, không dùng thuốc tê, để ông hoàn toàn tỉnh táo và bắt đầu dùng cưa y tế cưa hai bàn chân của ông. Cưa xong, chúng để vết thương vừa rớm vẩy lại tiếp tục mang ông ra cưa tiếp. Cứ thế, trong suốt 100 ngày, chúng đã 6 lần cưa chân ông. Lần thứ nhất cắt ngang mắt cá. Lần thứ hai cắt dưới đầu gối. Lần thứ ba, thứ tư, rồi đến lần thứ sáu, chúng cưa sát đến tận bẹn. Mỗi lần cưa là một lần máu tuôn xối xả, đau đớn đến chết đi sống lại. Bọn địch đinh ninh rằng, thể xác con người dù có là sắt đá thì cũng phải vỡ vụn trước nỗi đau cắt da xẻ thịt này.
Thế nhưng, kẻ thù đã nhầm. Nỗi đau thể xác có thể làm ông ngất lịm, nhưng không thể cạy mở được hàm răng của ông. Câu nói duy nhất mà chúng nhận được từ người tù cụt chân rướm máu là: "Tao là người cộng sản, tao không có gì để khai báo".
Cuối cùng, CIA và tình báo Sài Gòn đành bất lực bó tay. Lần đầu tiên trong lịch sử, những bộ óc tình báo được đào tạo bài bản nhất của nước Mỹ phải chịu thua trước khí tiết của một người nông dân Việt Nam mặc áo lính. Chúng ném ông vào ngục giam.
Năm 1973, sau Hiệp định Paris, Nguyễn Văn Thương được trao trả. Khi chiếc băng ca cáng ông ra khỏi phòng giam, những đồng đội đón ông đã ôm lấy phần thân thể không còn nguyên vẹn ấy mà gào khóc nức nở.
Đất nước hòa bình, người Anh hùng bị cưa chân 6 lần ấy trở về với gia đình. Đối mặt với vô vàn khó khăn của một người thương binh hạng đặc biệt, ông vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu, lạc quan và tự mình dùng đôi tay để di chuyển, làm việc nhà, không muốn làm phiền vợ con. Ông qua đời vào năm 2018, thọ 80 tuổi.
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Thương vượt ra khỏi mọi giới hạn thông thường của chiến tranh. Lịch sử đã chứng minh, vũ khí tối tân và những đòn thù man rợ nhất có thể hủy hoại thể xác con người, nhưng vĩnh viễn không bao giờ đánh gục được khát vọng tự do và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Ông là một tượng đài bằng máu và nước mắt, nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được lát bằng những nỗi đau tột cùng không thể đo đếm của cha anh đi trước.



