Khác

Sau làn khói súng

Thanh Hóa21/08/2026Xã Hoằng Phú (Xã Hoằng Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng Tám lịch sử, trong căn nhà nhỏ ấm cúng tại xã Hoằng Phú, cụ Lê Đình Bài (sinh năm 1957) khẽ lau chùi lại những tấm huân, huy chương cũ. Ở tuổi cận kề thất thập, mái tóc đã bạc phơ, nhưng đôi mắt của người cựu chiến binh ấy vẫn sáng lên mỗi khi nhớ về một thời hoa lửa. Sau làn khói súng của những năm tháng chiến trường, điều còn lại trong cụ là ký ức vô giá về tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương.

Khúc quân hành tuổi đôi mươi

Năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi—cái tuổi đẹp nhất của đời người—chàng thanh niên Lê Đình Bài nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã lên đường nhập ngũ. Đó là giai đoạn đất nước vừa hòa bình chưa lâu lại phải đối mặt với những biến động mới nơi biên cương.

Suốt 5 năm quân ngũ (1977 – 1982), cụ đã cùng đồng đội đi qua biết bao gian khổ, nếm trải mọi thử thách khắc nghiệt của cuộc đời người lính. Khói súng trường, tiếng bom rền và những trận địa ác liệt đã tôi luyện nên bản lĩnh của người chiến sĩ Hoằng Phú kiên cường. 5 năm không dài so với một đời người, nhưng là khoảng thời gian định hình nên lý tưởng sống cao đẹp của cụ.

Trở về giữa đời thường

Năm 1982, cụ Lê Đình Bài xuất ngũ, rời xa khẩu súng và bộ quân phục bám bụi trường chinh để trở về với lũy tre xanh xã Hoằng Phú. Bước ra khỏi làn khói súng sặc sụa của chiến tranh, người lính năm xưa lại đối mặt với một mặt trận mới: mặt trận lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình và xây dựng quê hương.

Dù trong thời bình với muôn vàn khó khăn của buổi đầu đổi mới, cụ vẫn giữ vững phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Cụ tích cực tham gia các phong trào địa phương, nuôi dạy con cháu khôn lớn, thành đạt và luôn là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống cho thế hệ trẻ tại xã Hoằng Phú noi theo.

Giá trị của hòa bình

Giờ đây, khi khói súng đã lùi xa vào quá khứ hơn bốn mươi năm, những vết thương trên da thịt có thể đã lành theo năm tháng, nhưng ký ức về một thời cống hiến thì chưa bao giờ phai nhạt. Đối với cụ Lê Đình Bài, phần thưởng lớn nhất sau những năm tháng thanh xuân cống hiến cho quân đội chính là sự bình yên của quê hương và nụ cười của thế hệ cháu con hôm nay.

Bài viết về cụ không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là bài ca chung của một thế hệ cha anh đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc, để lại bài học sâu sắc cho hậu thế về lòng yêu nước và ý chí vươn lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn