Cựu Thanh niên xung phong

Sáu mươi năm và một ký ức vẫn còn nguyên

Trần Ngọc Diễm

Ninh Bình22/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 80, ông Nguyễn Phương Châm vẫn nhớ rất rõ những năm tháng tuổi đôi mươi của mình. Đó là quãng thời gian mà cuộc đời một chàng trai trẻ gắn với những cung đường rừng, những chuyến giao liên, những người đồng đội và những khoảnh khắc sinh tử nơi chiến trường.

Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi, Nguyễn Phương Châm rời quê hương tham gia Đội Thanh niên xung phong K53. Đây là một đội TNXP đặc biệt của Trung ương Đoàn, được cử vào chiến trường miền Nam thực hiện nhiệm vụ tại vùng giải phóng Trị - Thiên. Đội K53 gồm hàng trăm đoàn viên, thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi. Họ lên đường khi chiến tranh ngày càng trở nên ác liệt.

Với chàng trai trẻ Nguyễn Phương Châm, chuyến đi ấy cũng là một bước ngoặt lớn của cuộc đời.

Ông không thể biết rằng những con đường mình sắp đi qua sẽ trở thành ký ức theo ông suốt nhiều thập kỷ.

Lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ

Những người trong Đội K53 không phải những người lính được đào tạo để trực tiếp chiến đấu theo cách thông thường. Họ là những thanh niên được giao những nhiệm vụ đặc biệt trong chiến trường.

Ban đầu, ông Châm và đồng đội làm công tác giao liên, đưa đón thương binh từ chiến trường miền Nam ra miền Bắc, đồng thời dẫn đường cho những đoàn cán bộ từ miền Bắc vào Nam. Công việc ấy đòi hỏi phải thông thuộc địa hình, có sức bền và đặc biệt là lòng can đảm.

Đối với những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi, đó là nhiệm vụ vô cùng gian khổ.

Họ phải đi qua rừng núi, vượt những đoạn đường xa xôi, đối mặt với những hiểm nguy luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nhưng tuổi trẻ thường có một sức mạnh đặc biệt.

Đó là niềm tin.

Họ tin rằng mình đang làm một việc có ý nghĩa cho đất nước.

Họ tin rằng mỗi chuyến đi an toàn, mỗi người cán bộ được đưa đến đúng nơi, mỗi thương binh được đưa về hậu phương đều là một phần đóng góp vào cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn