Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hai tháng cao điểm và những người lính trở về trong im lặng

Trong sáu năm làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, ông Nguyễn Công Ngự đã chứng kiến nhiều trận đánh và nhiều mất mát. Nhưng có một khoảng thời gian đặc biệt ám ảnh mà đến nhiều năm sau, khi nhắc lại, ông vẫn không thể quên.

Nghệ An10/08/2026Chi đoàn Phúc Thọ (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong sáu năm làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, ông Nguyễn Công Ngự đã chứng kiến nhiều trận đánh và nhiều mất mát. Nhưng có một khoảng thời gian đặc biệt ám ảnh mà đến nhiều năm sau, khi nhắc lại, ông vẫn không thể quên.

Đó là khoảng hai tháng chiến sự diễn ra đặc biệt ác liệt. Những người lính liên tục phải đối mặt với những trận đánh căng thẳng, và thương vong ngày càng nhiều.

Trong ký ức của ông, những ngày ấy dường như nối tiếp nhau bằng những chuyến đưa đồng đội trở về. Số chiến sĩ hy sinh nhiều đến mức những người làm công tác hậu cần, trong đó có các xưởng đóng quan tài, phải làm việc liên tục để đáp ứng nhu cầu mai táng.

Những người lính đã hy sinh được đưa về nghĩa trang Tây Ninh. Với những người còn sống, mỗi lần chứng kiến đồng đội trở về trong im lặng lại là một lần cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh.

Đằng sau mỗi người nằm lại là một cuộc đời, một gia đình và những người thân đang chờ đợi. Họ đã rời quê hương để thực hiện nhiệm vụ, nhưng không phải ai cũng có thể trở về.

Đối với ông Ngự, những mất mát ấy không phải là những con số đơn thuần. Ông từng là người lính Quân y, thường xuyên theo sát các đơn vị bộ binh, nên những gì diễn ra trên chiến trường đến với ông rất trực tiếp. Ông chứng kiến những người đồng đội bị thương, hy sinh và những cuộc chia ly diễn ra giữa những ngày chiến đấu.

Điều khiến ký ức ấy trở nên nặng nề hơn chính là sự liên tục của những mất mát. Trong một khoảng thời gian không dài, quá nhiều người lính đã nằm lại. Những chuyến đưa đồng đội về nghĩa trang cứ nối tiếp nhau, để lại trong lòng những người ở lại một nỗi đau khó nói thành lời.

Nhưng giữa những ngày tháng ấy, nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. Những người còn sống vẫn phải trở lại đơn vị, tiếp tục chiến đấu và tiếp tục thực hiện công việc của mình. Không có nhiều thời gian để họ dừng lại trước những mất mát, bởi phía trước vẫn còn những trận đánh và những nhiệm vụ mới.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về khoảng thời gian ấy vẫn còn trong tâm trí ông Nguyễn Công Ngự. Đó là một trong những ký ức khiến ông hiểu sâu sắc rằng phía sau mỗi chiến thắng luôn có những mất mát mà những người còn sống không bao giờ được phép quên.

Những người lính năm ấy đã trở về với đất mẹ trong im lặng. Còn những người may mắn sống sót như ông Ngự mang theo ký ức về họ suốt phần đời còn lại.

Bởi vậy, khi kể lại câu chuyện về những tháng ngày ở Campuchia, ông không chỉ kể về chiến đấu. Ông còn muốn nhắc đến những đồng đội đã hy sinh – những người đã hoàn thành nhiệm vụ của mình nhưng không còn cơ hội trở về nhìn thấy quê hương.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn