Cựu Thanh niên xung phong

Sáu năm tuổi trẻ trên tuyến đường Hồ Chí Minh

Sáu năm tuổi trẻ trên tuyến đường Hồ Chí Minh – Ông Bùi Ngọc Trọng Ngày 17 tháng 10 năm 1943, ông Bùi Ngọc Trọng sinh ra tại xã Quảng Hải, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ của ông gắn với một miền quê giàu truyền thống, nơi những người trẻ lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn và chiến tranh vẫn luôn hiện hữu.

Tuyên Quang13/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáu năm tuổi trẻ trên tuyến đường Hồ Chí Minh – Ông Bùi Ngọc Trọng

Ngày 17 tháng 10 năm 1943, ông Bùi Ngọc Trọng sinh ra tại xã Quảng Hải, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ của ông gắn với một miền quê giàu truyền thống, nơi những người trẻ lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn và chiến tranh vẫn luôn hiện hữu.

Tháng 01 năm 1959, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Bùi Ngọc Trọng đã tham gia Thanh niên xung phong. Từ quê hương Quảng Hải, ông lên đường làm nhiệm vụ trong màu áo TNXP, thuộc đơn vị 171, C13, Tổ 2, Quân khu 4.

Suốt hơn sáu năm, từ tháng 01 năm 1959 đến tháng 06 năm 1965, ông cùng đồng đội hoạt động trên đường Hồ Chí Minh, địa bàn Thanh Hóa.

Sáu năm ấy là một quãng thời gian rất dài đối với một người trẻ. Trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, tuyến đường Hồ Chí Minh mang trên mình một nhiệm vụ đặc biệt. Để những tuyến đường có thể nối dài, để người và hàng hóa có thể đi qua, phía sau mỗi cung đường là biết bao công sức của những người thanh niên xung phong.

Ông Trọng cùng đồng đội đã làm những công việc thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Có những ngày phải đối mặt với nắng nóng, mưa gió, đường sá khó khăn; có những lúc công việc tưởng chừng không thể hoàn thành nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.

Đối với những người lính và thanh niên xung phong năm ấy, con đường không chỉ được làm nên bởi đất đá, mà còn được làm nên bằng mồ hôi, sức trẻ và lòng quyết tâm.

Trong những ngày tháng gian khó ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn lao.

Những người trẻ xa quê cùng sống, cùng làm việc và cùng chia sẻ với nhau từng bữa cơm, từng câu chuyện. Có khi sau một ngày làm việc mệt nhọc, chỉ cần được ngồi bên nhau, nghe một người kể chuyện quê nhà, nhắc về cha mẹ, anh em là những nỗi nhớ dường như vơi đi.

Những kỷ niệm ấy có thể rất giản dị, nhưng chính sự giản dị đó lại khiến chúng trở nên đáng nhớ.

Có lẽ khi ấy ông Bùi Ngọc Trọng cũng không nghĩ rằng những ngày tháng mình đang trải qua sẽ trở thành một phần quan trọng của cuộc đời. Ông chỉ biết mình còn trẻ, đất nước đang cần và nhiệm vụ của mình là góp sức cùng đồng đội.

Sáu năm năm tháng ấy là sáu năm tuổi trẻ được gửi lại trên những cung đường.

Đến tháng 06 năm 1965, ông hoàn thành nhiệm vụ Thanh niên xung phong. Rời đơn vị, ông mang theo những kỷ niệm về những năm tháng đã sống và làm việc cùng đồng đội. Đường Hồ Chí Minh, Thanh Hóa trở thành một dấu mốc không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời ông.

Những đóng góp của ông Bùi Ngọc Trọng trong thời gian tham gia TNXP đã được Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Tấm Huân chương là sự ghi nhận đối với một chặng đường tuổi trẻ mà ông đã dành cho nhiệm vụ chung của đất nước.

Ngày 08 tháng 12 năm 2018, ông Bùi Ngọc Trọng đã từ giã cõi đời. Nhưng những gì ông đã để lại không chỉ nằm trong những giấy tờ, kỷ vật hay tấm Huân chương.

Đó còn là ký ức về một người thanh niên quê Quảng Hải đã lên đường từ năm 1959, dành hơn sáu năm tuổi trẻ để cùng đồng đội góp sức trên đường Hồ Chí Minh. Đó là câu chuyện của một thế hệ đã sống trong những năm tháng gian khổ nhưng đầy lý tưởng và tình người.

Có những con đường được đo bằng chiều dài, nhưng cũng có những con đường được đo bằng tuổi trẻ của con người.

Với ông Bùi Ngọc Trọng, đường Hồ Chí Minh năm nào chính là một con đường như thế. Trên con đường ấy, ông đã gửi lại sáu năm năm tháng của tuổi trẻ, gửi lại sức lực, nhiệt huyết và những kỷ niệm không thể nào quên.

Hôm nay, khi nhìn lại câu chuyện về ông, chúng ta càng thêm trân trọng một thế hệ TNXP đã âm thầm góp sức làm nên những tuyến đường của lịch sử.

Ông Bùi Ngọc Trọng đã đi xa, nhưng dấu chân của ông và những người đồng đội năm nào vẫn còn đó – trong ký ức gia đình, trong câu chuyện của quê hương và trong niềm tự hào về một thế hệ đã sống một tuổi trẻ thật đẹp, thật có ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn