SAU NGÀY CHIẾN THẮNG
SAU NGÀY CHIẾN THẮNG
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, Điện Biên Phủ chìm trong một buổi chiều đầy khói.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ đã bị đánh bại. Khoảng 17 giờ 30, sở chỉ huy trung tâm của quân Pháp bị chiếm, tướng Đờ Cát cùng bộ tham mưu bị bắt. Lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm.
Nhưng với người lính trẻ tên Hoàng, chiến thắng không chỉ có tiếng reo vui.
Anh đứng bên chiến hào, nhìn những người đồng đội đã không còn.
Một người nằm cạnh anh chỉ mới hôm qua còn cười:
— Hết trận này, tôi về quê cưới vợ.
Hoàng cúi xuống, đặt chiếc mũ của người bạn lên ngực anh.
— Cậu không về được rồi...
Nước mắt anh rơi xuống đất.
Đêm ấy, cả đơn vị không ngủ.
Có người ngồi lặng bên khẩu súng.
Có người lấy thư nhà ra đọc.
Có người nhìn lên bầu trời đầy sao.
Không còn tiếng pháo dồn dập.
Không còn những trận bom xé núi.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua thung lũng.
Một người lính nói nhỏ:
— Chúng ta thắng rồi.
Hoàng gật đầu.
— Ừ. Nhưng tôi ước gì tất cả chúng ta đều được nhìn thấy ngày này.
Sáng hôm sau, Hoàng cùng đồng đội thu dọn chiến trường.
Anh tìm thấy một chiếc túi vải nhỏ.
Bên trong là vài hạt lúa được bọc cẩn thận.
Anh nhớ người đồng đội đã từng nói:
— Hòa bình rồi, tôi sẽ mang những hạt này về gieo trên ruộng nhà.
Hoàng giữ lấy túi hạt.
Anh tự nhủ:
“Nhất định mình sẽ mang nó về.”
Nhiều tháng sau, Hoàng trở lại quê.
Anh tìm đến gia đình người đồng đội.
Một bà mẹ già bước ra.
Hoàng đặt chiếc túi vải vào tay bà.
— Bác ơi, đây là thứ anh ấy giữ suốt những ngày ở Điện Biên.
Bà mở túi.
Nhìn những hạt lúa nhỏ bé, bà bật khóc.
— Nó vẫn nhớ ruộng nhà...
Hoàng cúi đầu.
— Anh ấy không về được.
Bà mẹ lau nước mắt.
— Không sao.
Bà nhìn ra cánh đồng.
— Nó gửi hạt giống về là được rồi.
Mùa ấy, những hạt lúa được gieo xuống.
Cánh đồng xanh trở lại.
Đến mùa gặt, Hoàng được mời đến.
Anh đứng giữa ruộng lúa vàng, nhìn những bông lúa lay động trong gió.
Bà mẹ già nói:
— Con tôi không trở về.
Rồi bà mỉm cười:
— Nhưng nó vẫn còn ở đây.
Hoàng nhìn cánh đồng.
Anh hiểu.
Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ là khoảnh khắc lá cờ tung bay trên nóc hầm.
Đó còn là ngày những người sống mang theo ước mơ của những người đã nằm lại.
Một người để lại bông hoa.
Một người để lại lá thư.
Một người để lại nắm hạt giống.
Và từ những điều nhỏ bé ấy, một đất nước bước vào những ngày hòa bình.
Hoàng đứng thật lâu giữa cánh đồng.
Gió thổi qua.
Những bông lúa cúi đầu như đang chào một người đã đi xa.
Anh khẽ nói:
— Chúng tôi thắng rồi.
— Các cậu có thể yên nghỉ được rồi.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Hoàng nghe thấy tiếng quê hương.
Không phải tiếng súng.
Không phải tiếng pháo.
Mà là tiếng lúa reo trong gió.
Chiến thắng khép lại một trận chiến, nhưng ký ức về những người đã hy sinh sẽ còn đi cùng dân tộc qua rất nhiều mùa lúa sau này.



