Sáu người còn lại
Sáu người còn lại
Sáu người còn lại
Năm 1972, ông Phạm Trọng Khái cùng đơn vị chiến đấu trên chiến trường miền Nam trong những tháng ngày ác liệt nhất của cuộc kháng chiến. Đến ngày 27 tháng 1 năm 1973, khi Hiệp định Paris được ký kết, nhiều người nghĩ rằng chiến tranh sẽ sớm kết thúc. Nhưng trên thực tế, ở chiến trường, tiếng súng vẫn chưa ngừng. Các đơn vị vẫn tiếp tục chiến đấu để giữ vững trận địa.
Ông kể rằng, sau thời điểm Hiệp định Paris được ký kết, trung đoàn của ông được bổ sung quân số để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Toàn trung đoàn khi ấy có khoảng 180 cán bộ, chiến sĩ.
Rồi một trận đánh mà ông không bao giờ quên đã xảy ra.
Địch mở cuộc tấn công dữ dội vào khu vực đơn vị đang đóng quân. Máy bay liên tục quần thảo trên bầu trời. Tiếng bom, tiếng nổ dồn dập rung chuyển cả cánh rừng. Trong trận đánh ấy, địch đã thả hai quả bom có sức công phá đặc biệt lớn xuống đúng vị trí của trung đoàn. Sức ép khủng khiếp làm cây rừng gãy đổ hàng loạt, đất đá tung lên mù mịt. Theo ký ức của ông, phạm vi ảnh hưởng của vụ nổ trải rộng hàng cây số, cả khu vực như bị san phẳng.
Khi khói bụi dần tan, trước mắt những người còn sống là một khung cảnh không thể nào quên. Đồng đội nằm lại khắp nơi. Tiếng gọi nhau xen lẫn tiếng đào bới tìm kiếm những người còn mắc kẹt dưới đất đá và cây rừng.
Ông Phạm Trọng Khái nghẹn giọng khi nhắc lại ký ức ấy:
"Trung đoàn có 180 người... sau trận bom, chỉ còn lại 6 người."
Con số ấy theo ông suốt hơn nửa thế kỷ.
Đó không chỉ là mất mát của một đơn vị, mà còn là sự hy sinh của biết bao người lính đang ở tuổi đôi mươi. Họ vừa được bổ sung về đơn vị, chưa kịp quen hết tên nhau, chưa kịp hẹn ngày trở về thì đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông Khái là một trong sáu người còn sống sau trận bom ấy. Nhưng ông vẫn luôn cho rằng mình chỉ là người may mắn hơn đồng đội. Mỗi lần nhớ lại trận đánh, ông không kể nhiều về bản thân mà chỉ nhắc đến những người đã ngã xuống. Bởi theo ông, nếu không có sự hy sinh của họ thì sẽ không có ngày đất nước thống nhất.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ký ức về trận bom vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính năm xưa. Sáu người trở về mang theo ký ức của một trăm bảy mươi tư đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Và mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông Phạm Trọng Khái chỉ mong một điều giản dị: những người đã hy sinh sẽ không bao giờ bị lãng quên, bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát mà không con số nào có thể nói hết.


