Khác

Sau những chuyến giao liên

Lào Cai23/08/2026Phường Cẩm Thành (Đoàn Phường Cẩm Thành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cách mạng Tháng Tám thành công không có nghĩa cuộc đời hoạt động của Nguyễn Thị Kỳ kết thúc.Sau năm 1945, bà tiếp tục công tác trong các cơ quan của Nhà nước và quân đội; về sau công tác tại Bộ Quốc phòng rồi nghỉ hưu tại Ban Tổ chức Trung ương. Đảng và Nhà nước trao tặng bà Huân chương Độc lập cùng nhiều phần thưởng khác; năm 2022, bà được trao Huy hiệu 80 năm tuổi Đảng. Bà qua đời ngày 5-11-2022 tại Hà Nội, hưởng thọ 101 tuổi.Nhưng khi nhắc đến Nguyễn Thị Kỳ, có lẽ người ta vẫn nhớ nhất hình ảnh cô gái 22 tuổi năm 1945.Một cô gái mang tên Cái Thị Tám.Một chiếc vali có đáy bí mật.Một thân phận giả.Những chuyến tàu.Những trạm kiểm soát.Và một nhiệm vụ phải hoàn thành.

Lời kết – Có những con đường được mở bằng bước chân của người giao liên: Lịch sử thường ghi nhớ những người đứng trên lễ đài, những người chỉ huy những trận đánh lớn, những người ký những quyết định quan trọng.Nhưng để một mệnh lệnh đến được nơi cần đến, để một tổ chức đang bị chia cắt có thể nối lại liên lạc, để một chủ trương có thể biến thành hành động, phía sau đó còn có những con người âm thầm đi qua những con đường đầy nguy hiểm.Nguyễn Thị Kỳ là một người như thế.Bà không mang theo một khẩu súng trong chuyến đi đầu tiên vào Nam.Thứ bà mang theo là tài liệu, thư từ và niềm tin rằng nhiệm vụ phải được hoàn thành.Ở tuổi 22, bà đi qua một đất nước đang nằm trong những ngày cuối cùng của chế độ cũ, qua những vùng bị kiểm soát, qua những cuộc kiểm tra và những hiểm nguy bất ngờ. Bà sử dụng trí thông minh, sự bình tĩnh và lòng can đảm để bảo vệ nhiệm vụ của mình.Những người giao liên như Nguyễn Thị Kỳ không tạo nên những tiếng nổ vang trời.Họ tạo nên những sợi dây liên lạc không được phép đứt.Và chính những sợi dây âm thầm ấy đã góp phần nối những con người cách mạng ở Bắc, Trung, Nam trong thời khắc lịch sử của mùa Thu năm 1945.Hôm nay, chúng ta có thể đi qua những con đường ấy trong hòa bình.Không còn phải giấu thư trong đáy vali.Không còn phải cải trang để vượt qua những trạm kiểm soát.Không còn phải chia tay người thân mà không biết ngày nào gặp lại.Đó chính là điều khiến câu chuyện của Nguyễn Thị Kỳ đáng được nhớ.Bởi phía sau sự bình yên của ngày hôm nay là những bước chân của những con người đã từng đi qua hiểm nguy để mở đường cho một ngày đất nước được tự do.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn