SAU NHỮNG CON SÓNG
SAU NHỮNG CON SÓNG
Con tàu chậm rãi rời cảng khi trời vừa sáng.
Trên boong tàu, Minh Anh, một nữ chiến sĩ trẻ, đứng nhìn đất liền xa dần.
Đây là lần đầu cô được làm nhiệm vụ dài ngày ngoài Trường Sa.
Mẹ cô đã dặn trước lúc lên đường:
— Con nhớ giữ gìn sức khỏe.
Minh Anh cười:
— Mẹ yên tâm. Con sẽ trở về.
Mẹ nắm tay cô thật chặt.
— Mẹ chờ.
Những ngày đầu trên biển không hề dễ dàng.
Có hôm nắng như thiêu đốt.
Có hôm mưa lớn.
Có hôm sóng cao khiến con tàu rung lắc dữ dội.
Minh Anh nhiều lần thấy mệt.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc trên tàu, cô lại tự nhắc mình:
“Mình đang làm nhiệm vụ.”
Một người đồng đội nói:
— Rồi sẽ quen thôi.
Minh Anh cười:
— Hy vọng vậy.
Một buổi tối, biển lặng.
Mọi người ngồi bên nhau sau giờ làm việc.
Một chiến sĩ hỏi Minh Anh:
— Vì sao em chọn Hải quân?
Cô suy nghĩ rồi nói:
— Vì từ nhỏ em đã thích biển.
— Chỉ vậy thôi?
Minh Anh nhìn ra ngoài.
— Sau này em mới hiểu, yêu biển không chỉ là thích nhìn biển đẹp.
— Vậy là gì?
— Là muốn biết, muốn giữ gìn và muốn làm điều gì đó cho biển.
Mọi người im lặng.
Không ai nói thêm.
Vài ngày sau, đơn vị tổ chức một buổi tưởng niệm.
Minh Anh đứng trước khu vực ghi nhớ những người đã hy sinh.
Cô nghe kể về Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.
64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Minh Anh nhìn những dòng tên.
Cô bất giác nghĩ đến mẹ.
Nếu một ngày cô không trở về thì sao?
Cô lập tức gạt suy nghĩ ấy đi.
Cô hiểu rằng những người lính năm xưa cũng có gia đình chờ đợi.
Nhưng họ đã lựa chọn hoàn thành nhiệm vụ trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.
Đêm ấy, Minh Anh viết thư cho mẹ.
“Mẹ ơi, hôm nay con được nghe kể về những người lính đã hy sinh ở Gạc Ma.”
Cô viết tiếp:
“Con nghĩ rất nhiều về họ. Họ cũng từng có những người mẹ giống mẹ.”
Minh Anh dừng bút.
Một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy.
Cô lau đi rồi viết:
“Con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ đừng lo.”
Thời gian trôi qua.
Minh Anh dần quen với cuộc sống ngoài đảo.
Cô cùng đồng đội chăm sóc cây xanh.
Hỗ trợ người dân.
Kiểm tra thiết bị.
Tham gia trực và bảo đảm an toàn.
Cô nhận ra rằng công việc của người lính không phải lúc nào cũng là những khoảnh khắc căng thẳng.
Phần lớn thời gian là những việc rất bình thường.
Nhưng chính những việc bình thường ấy tạo nên sự vững vàng của một nơi xa đất liền.
Một hôm, Minh Anh gặp một em nhỏ trên đảo.
Cô bé hỏi:
— Chị có nhớ nhà không?
Minh Anh cười:
— Có chứ.
— Vậy sao chị không về?
Minh Anh nhìn ra biển.
— Vì chị còn nhiệm vụ.
Cô bé suy nghĩ rồi hỏi:
— Bao giờ chị về?
Minh Anh trả lời:
— Khi hoàn thành nhiệm vụ.
Cô bé gật đầu.
— Vậy em sẽ chờ.
Câu nói ấy khiến Minh Anh mỉm cười.
Cô chợt nhận ra ngoài gia đình ở đất liền, nơi đây cũng có những người đang chờ những người lính hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Ngày Minh Anh rời đảo, cô đứng rất lâu trên boong tàu.
Hòn đảo dần nhỏ lại.
Cô nhìn những hàng cây.
Nhìn những căn nhà.
Nhìn lá cờ đang bay.
Và nhớ đến những người đã hy sinh.
Một đồng đội hỏi:
— Em có buồn không?
Minh Anh gật đầu.
— Có.
— Còn muốn quay lại không?
Cô mỉm cười:
— Có.
Con tàu tiếp tục đi.
Sau những con sóng là đất liền.
Sau những tháng ngày xa nhà là vòng tay của mẹ.
Nhưng phía sau tất cả là một lời nhắc nhở:
Biển đảo không bao giờ là câu chuyện của riêng một thế hệ.
Nhiều năm sau, Minh Anh trở thành người hướng dẫn cho những chiến sĩ trẻ.
Một tân binh hỏi:
— Chị có lời khuyên gì cho chúng em không?
Minh Anh nhìn ra biển.
— Hãy nhớ rằng mình đang đứng ở đâu.
— Ý chị là sao?
— Mỗi nơi chúng ta đứng đều có lịch sử của nó. Có những người đã đi trước, có những người đã hy sinh. Vì vậy, hãy làm tốt nhiệm vụ của mình và đừng bao giờ quên lý do mình có mặt ở đây.
Người chiến sĩ trẻ gật đầu.
Minh Anh nhìn lá cờ.
Cô biết rằng những con sóng sẽ tiếp tục vỗ.
Những người lính sẽ thay nhau đứng gác.
Và câu chuyện về biển đảo sẽ tiếp tục được viết bằng những thế hệ mới.
Sau những con sóng là đất liền, là gia đình, là cuộc sống bình yên. Nhưng để có được sự bình yên ấy, đã có nhiều thế hệ người Việt Nam góp sức và hy sinh. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một ký ức không thể quên. Thế hệ hôm nay cần biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực, cùng nhau xây dựng đất nước vững mạnh và bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng tri thức, đoàn kết, pháp luật và những phương thức hòa bình.


