Sau tất cả – không còn gì để quay lại
Khi mọi thứ kết thúc,
anh đứng lại.
Không phải vì không thể đi tiếp,
mà vì không biết mình đang đứng ở đâu.
Không gian xung quanh vẫn vậy.
Con người vẫn vậy.
Nhưng mọi thứ đã khác.
Không rõ từ khi nào.
Không rõ ở đâu.
Chỉ là một sự thay đổi toàn diện
mà không có điểm bắt đầu.
Anh thử nhớ lại “trước đó”.
Nhưng ký ức không còn nguyên vẹn.
Không phải vì quên.
Mà vì nó không còn phù hợp với con người hiện tại.
Anh nhìn về phía trước.
Không có gì rõ ràng.
Nhìn về phía sau.
Không còn gì để quay lại.
Anh đứng giữa.
Không quá khứ.
Không tương lai.
Chỉ có hiện tại—
rất thật,
rất nặng,
và không thể tránh.
Anh bước.
Không vì hy vọng.
Không vì mục tiêu.
Chỉ vì hiểu rằng—
dừng lại cũng là một cách biến mất.
Và trong bước chân ấy,
anh không tìm thấy câu trả lời,
nhưng tìm thấy một điều đủ để tiếp tục:
mình vẫn còn tồn tại.


