Sau tháng 8/1971 – Âm mưu củng cố lực lượng ngụy và thế trận chống “bình định” ở Bình Định
Sau tháng 8/1971 – Âm mưu củng cố lực lượng ngụy và thế trận chống “bình định” ở Bình Định
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, năm 1971 là thời điểm chiến trường Bình Định có nhiều chuyển biến quan trọng. Sau những thất bại liên tiếp trên các chiến trường, từ ngày 30/7 đến 19/8/1971, toàn bộ quân chiến đấu Mỹ rút khỏi Bình Định. Tuy nhiên, sự rút quân ấy không có nghĩa là địch từ bỏ âm mưu chiến tranh. Chúng chỉ thay đổi cách thức, chuyển dần gánh nặng chiến tranh sang quân đội Sài Gòn và các lực lượng tay sai tại chỗ.
Sau khi rút quân chiến đấu, Mỹ chỉ còn để lại một tiểu đoàn chuyên môn kỹ thuật, một đại đội công binh, một số đơn vị xe ủi, xe tăng, xe bọc thép, xe vận tải cùng các cố vấn ở chi khu, quận lỵ và cơ sở chỉ huy quân sự. Các lực lượng chư hầu như Thái Lan, Úc, Tân Tây Lan cũng rút khỏi địa bàn; quân Nam Triều Tiên chỉ còn lại một số lữ đoàn thuộc sư đoàn Mãnh Hổ. Đây là dấu hiệu cho thấy địch đang chuyển sang dựa nhiều hơn vào lực lượng ngụy quân, ngụy quyền để tiếp tục duy trì chiến tranh và thực hiện kế hoạch “bình định”.
Trước tình hình đó, địch ra sức củng cố lực lượng tại chỗ. Chủ lực ngụy có các trung đoàn 40, 41 và 2 đóng tại khu vực Bồng Sơn và Hoài Nhơn. Cùng với đó, chúng phát triển nhanh lực lượng địa phương quân, phụ quân, bảo an, dân vệ, thanh niên chiến đấu, phòng vệ dân sự và cảnh sát chiến đấu. Toàn tỉnh có 93 đại đội bảo an, trong đó có các tiểu đoàn và đại đội độc lập; lực lượng dân vệ, thanh niên chiến đấu, phòng vệ dân sự lên đến hàng trăm trung đội; các đoàn “bình định” và lực lượng cảnh sát tiếp tục được duy trì nhằm kìm kẹp Nhân dân.
Đến cuối tháng 8/1971, quân số các loại của địch còn khoảng 53.820 tên, đóng lại 60 chốt. Tính chung toàn tỉnh, địch còn 336 chốt và 260 vị trí. Những con số ấy cho thấy dù quân Mỹ trực tiếp rút khỏi chiến trường, bộ máy chiến tranh của địch vẫn còn dày đặc. Chúng tiếp tục bám giữ các vùng trọng yếu, dựng chốt điểm, tăng cường lực lượng địa phương để kiểm soát Nhân dân, chia cắt phong trào cách mạng và ngăn chặn sự phát triển của vùng giải phóng.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đấu tranh của quân và dân Bình Định càng được tôi luyện. Việc Mỹ rút quân chiến đấu đã chứng minh sự thất bại từng bước của chiến lược chiến tranh xâm lược. Còn việc địch vội vã củng cố lực lượng ngụy quân, ngụy quyền lại cho thấy chúng đang lúng túng, tìm cách chống đỡ trước sức tiến công mạnh mẽ của cách mạng.
Câu chuyện sau tháng 8/1971 là một dấu mốc đáng nhớ trong những năm tháng thời hoa lửa ở Bình Định. Đó là thời điểm quân và dân ta vừa nhận rõ sự suy yếu của địch, vừa tiếp tục đối mặt với âm mưu “bình định” bằng lực lượng tay sai tại chỗ. Trong thế trận ấy, lòng dân, sự kiên cường của lực lượng vũ trang và phong trào nổi dậy của quần chúng tiếp tục là sức mạnh to lớn, góp phần làm phá sản từng bước âm mưu chiến tranh của Mỹ - ngụy trên quê hương Bình Định.



