“Sau tiếng còi báo yên”
Tiếng còi báo yên vang lên sau một trận bom dài, tôi bước ra khỏi hầm trú ẩn, nhìn bầu trời xám khói mà lòng nhẹ đi đôi chút. Xung quanh là những gương mặt trẻ tuổi còn nguyên nét bàng hoàng, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng niềm tin. Chúng tôi thu dọn lại trận địa, tiếp tục nhiệm vụ như chưa từng có nỗi sợ nào tồn tại. Sau mỗi tiếng còi báo yên, tôi lại hiểu rõ hơn giá trị của sự sống, của hòa bình và lý do vì sao thế hệ chúng tôi sẵn sàng sống trọn mình trong những năm tháng hoa lửa ấy.
Tiếng còi báo yên vang lên sau một trận bom dài, tôi bước ra khỏi hầm trú ẩn, nhìn bầu trời xám khói mà lòng nhẹ đi đôi chút. Xung quanh là những gương mặt trẻ tuổi còn nguyên nét bàng hoàng, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng niềm tin. Chúng tôi thu dọn lại trận địa, tiếp tục nhiệm vụ như chưa từng có nỗi sợ nào tồn tại. Sau mỗi tiếng còi báo yên, tôi lại hiểu rõ hơn giá trị của sự sống, của hòa bình và lý do vì sao thế hệ chúng tôi sẵn sàng sống trọn mình trong những năm tháng hoa lửa ấy.


