Sau trận đánh
Làng tan hoang. Nhiều ngôi nhà chỉ còn trơ cột cháy. Những nấm mộ mới mọc lên bên triền sông, đất còn tươi. Trần Văn Tính hy sinh. Ông Quý hy sinh. Nhiều người nữa đã nằm lại, không kịp để lại tên.
Làng tan hoang. Nhiều ngôi nhà chỉ còn trơ cột cháy. Những nấm mộ mới mọc lên bên triền sông, đất còn tươi. Trần Văn Tính hy sinh. Ông Quý hy sinh. Nhiều người nữa đã nằm lại, không kịp để lại tên.
Lâm bị thương nặng, được chuyển ra tuyến sau. Trước khi đi, anh quay lại nhìn Phù Trịch – La Hà lần cuối. Sông Gianh vẫn chảy. Trẻ con nép bên mẹ. Khói lam chiều đã bắt đầu bốc lên từ những căn bếp còn sót lại.
Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, Lâm trở về làng với mái tóc điểm bạc. Trên bãi cát ngày xưa là trường học mới xây. Tiếng trẻ đọc bài vang lên trong gió.
Lâm đứng lặng bên bia tưởng niệm, nơi khắc tên những người đã ngã xuống trong trận chiến Phù Trịch – La Hà. Anh hiểu rằng, chính máu xương của họ đã giữ cho dòng sông này được chảy trong yên bình, cho tiếng cười trẻ thơ được vang lên giữa trời xanh.
Và mỗi mùa gió Lào thổi qua, người Phù Trịch – La Hà vẫn kể cho nhau nghe về mùa gió đỏ năm ấy, như một lời nhắc nhở:
Có những ngôi làng đã đứng vững bằng cả sinh mệnh của mình.


