Sau trận đánh, người chiến sĩ tỉnh lại
Sau khi phá lô cốt và ngất đi, La Văn Cầu tỉnh lại giữa chiến trường và chứng kiến đồng đội tiếp tục tiến công.
Sau tiếng nổ phá lô cốt, La Văn Cầu ngất đi vì mất nhiều máu và kiệt sức. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông nhận ra là trận đánh vẫn đang tiếp diễn. Những người đồng đội đã tiếp tục tiến lên, chiếm lĩnh các vị trí của quân Pháp. Khoảnh khắc tỉnh lại ấy có thể được xem là một trong những ký ức đặc biệt nhất trong cuộc đời ông. Ông biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng đồng thời cũng hiểu rằng chiến thắng luôn phải đánh đổi bằng sự hy sinh. Những người đồng đội cùng ông tiến lên không phải tất cả đều còn sống để chứng kiến kết quả cuối cùng. La Văn Cầu sau này nhiều lần nhắc rằng ông luôn nhớ đến những người đã hy sinh. Đối với ông, một chiến công cá nhân không thể tách rời công sức của tập thể. Sau khi được đưa đi cứu chữa, tình trạng cánh tay phải của La Văn Cầu rất nghiêm trọng. Cuối cùng, các bác sĩ phải cắt đến khớp vai. Ông trở thành thương binh khi mới 19 tuổi. Nhưng điều đáng chú ý là thương tật không khiến ông rời bỏ lý tưởng. Sau khi bình phục, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông học cách thích nghi với cuộc sống chỉ còn một tay và tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ được giao. Câu chuyện của ông vì thế không kết thúc ở chiến trường Đông Khê. Ngược lại, đó chỉ là một chương trong cuộc đời dài của người lính. Sau chiến tranh, ông còn tiếp tục công tác, giáo dục truyền thống và gặp gỡ nhiều thế hệ chiến sĩ. Mỗi lần kể lại trận Đông Khê, ông không chỉ nói về bản thân mà còn nói về những người đồng đội. Đó là cách ông giữ lại ký ức về một thế hệ đã chiến đấu và hy sinh cho đất nước.



