Sáu Trong – một cánh tay, một ý chí thép
Trong lịch sử đấu tranh của vùng đất thép Củ Chi, hình ảnh những nữ du kích luôn gắn với sự gan dạ, mưu trí và kiên cường. Võ Thị Trong, thường gọi là Sáu Trong, là một trong những người đã góp phần làm nên hình ảnh ấy. Năm 1965, khi Mỹ mở rộng chiến tranh ở miền Nam, cô gái mới 15 tuổi đã tham gia du kích. Từ những trận chống càn đầu tiên, Sáu Trong nhanh chóng trưởng thành qua chiến đấu. Năm 1967, khi mới 17 tuổi, chị trở thành “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe tăng” và được chọn tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Nhưng chiến công càng nhiều, thử thách càng khốc liệt. Sau Mậu Thân 1968, địch tăng cường truy lùng, càn quét. Sáu Trong từng bị bắt, bị tra khảo, nhưng vẫn giữ vững khí tiết, không để lộ cơ sở và lực lượng cách mạng. Ba lần rơi vào tay địch khiến cánh tay trái của chị bị thương nghiêm trọng. Đến năm 1972, nhiễm trùng nặng, chị buộc phải cắt bỏ cánh tay. Đó là một mất mát lớn đối với bất cứ ai, nhưng với Sáu Trong, nó không thể lấy đi ý chí. Chỉ một thời gian sau, chị trở lại hoạt động và năm 1973 được giao làm Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi. Chị tiếp tục cùng đồng đội tổ chức những trận đánh, diệt ác, phá kìm, giữ đất và giành dân. Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến, chị cùng đồng đội tiến về Sài Gòn, góp sức vào thắng lợi lịch sử mùa Xuân năm 1975. Sau chiến tranh, Sáu Trong không lựa chọn cuộc sống an nhàn. Chị học tập, nuôi con, làm kinh tế và từng bước vượt qua nghèo khó bằng chính sức lao động của mình. Một cánh tay không đủ để ngăn chị làm việc, cũng không đủ để ngăn chị cống hiến. Ở tuổi 75, người nữ du kích năm nào vẫn tích cực với công tác xã hội, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Cuộc đời chị cho thấy một điều giản dị mà sâu sắc: sức mạnh của con người không nằm ở sự nguyên vẹn của thân thể, mà nằm ở ý chí không chịu khuất phục trước nghịch cảnh.



