Sáu Trong nữ du kích ấp Phú Hòa
Lần khác, vào tháng 4/1967, bà Sáu Trong cùng một đồng đội chống trả cuộc càn của địch tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng (Tây Ninh) - vùng giáp ranh với xã Phú Hòa. Bà đoán hướng đi của địch, gài trái mìn gạt nặng 12kg do chiến sĩ cơ giới Út Đực (anh hùng Tô Văn Đực - PV) chế tạo.
Đúng như dự liệu, khi chiếc xe tăng vừa di chuyển qua vị trí gài mìn, một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc không gian. Chiếc xe cháy rụi, toàn bộ lính bị tiêu diệt. Sau trận, bà Sáu Trong được phong danh hiệu Dũng sĩ diệt xe cơ giới.
Nhờ loạt chiến công, bà cùng một số du kích được cử tham dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua và Dũng sĩ các Lực lượng võ trang Nhân dân Giải phóng toàn miền Nam lần thứ hai, tổ chức ở Tây Ninh ngày 17/9/1967.
Rưng rưng xúc động khi nhận Huân chương chiến công hạng Ba, cô gái 17 tuổi năm ấy còn vinh dự được chụp hình cùng bà Nguyễn Thị Định - Phó tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.
Lúc đó, Sáu Trong không hề hay biết, bức ảnh kỷ niệm với "cô Ba Định" lại vô tình rơi vào tay giặc Mỹ một năm sau đó, khiến bà vào chốn lao tù…
13 tháng giam cầm Sáu Trong, địch không tìm được chứng cứ buộc tội bà. Tháng 8/1969, chúng buộc phải thả bà ra tù. Ngay lập tức, bà móc nối với căn cứ cách mạng.
Thời điểm đó, sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân (1968), lực lượng vũ trang địa phương có nhiều biến động. Sáu Trong được giao nhiệm vụ làm trợ lý tham mưu cho huyện đội, hoạt động hợp pháp ở ấp chiến lược. Ban ngày, bà đi làm rẫy, trồng lúa trồng khoai, tạo vỏ bọc an toàn. Ban đêm, bà hoạt động bí mật, truyền tin, rải đơn, gây dựng lại cơ sở, tổ chức lực lượng diệt ác, phá kìm.
Vào một ngày tháng 3/1970, Sáu Trong cải trang thành khách đi uống cà phê, mang khối thuốc nổ C4 giấu trong hộp sữa, đặt ở vị trí nơi địch thường tụ tập trong quán. Đúng giờ hẹn, trái mìn nổ tung trời, địch khiếp đảm chạy tán loạn, thương vong 15 tên.
Chuỗi chiến công vang dội đã khiến Sáu Trong trở thành cái gai trong mắt địch. Tháng 4/1970, bà một lần nữa sa vào tay chúng. Năm tháng địa ngục trần gian trong nhà tù địch là những chuỗi ngày bà phải đối diện với những màn tra tấn man rợ. Với ý chí sắt đá, bà đã kiên cường vượt qua, giữ trọn khí tiết của người cách mạng.
Vết thương nặng ở cánh tay trong lần bị giam cầm ấy đã nhiễm trùng nghiêm trọng. Lời khuyên cắt bỏ một phần ba cánh tay của bác sĩ không làm lay chuyển ý chí chiến đấu của bà. Nén chịu cơn đau thấu xương, bà cột cánh tay lên cổ mỗi khi tham gia hoạt động. Có những lúc, sự tập trung vào nhiệm vụ đã khiến bà quên đi nỗi nhức nhối, để mặc vết thương ngày càng sưng tấy.
Có lần, Sáu Trong chỉ huy một đồng chí trong cơ sở mật thâm nhập đồn lính chế độ cũ, lập kế hoạch bắn một tên giặc, lấy hết súng đạn. Hoàn thành xong nhiệm vụ, lính Sư đoàn 25 điên cuồng truy lùng cả đêm. Khi đó, tay phải Sáu Trong cầm lựu đạn, tay trái bị thương, treo lên cổ. Nếu bà vẫn bị kẹt ở ấp chiến lược thì chỉ có mất mạng.
Trong tình huống ngặt nghèo, máu chảy ròng ròng, Sáu Trong vẫn nén đau, động viên mọi người. Bà quyết định cùng đồng đội cố gắng bò men theo hàng rào bốt bảo an bởi vì "nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất". Họ vượt qua cánh đồng trống, rút về căn cứ, thoát nạn một cách ngoạn mục.



