Sáu Trong và phẩm chất người nữ chiến sĩ Củ Chi
Chiến tranh có thể lấy đi của con người nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi ý chí nếu con người còn giữ được niềm tin. Câu chuyện của Võ Thị Trong, người nữ du kích Củ Chi, là một minh chứng rõ ràng. Năm 1965, khi mới 15 tuổi, chị đã tham gia lực lượng du kích. Những năm tháng ở Củ Chi rèn luyện cô gái trẻ trở thành một chiến sĩ gan dạ, mưu trí. 17 tuổi, chị được công nhận “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe tăng”, được dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Nhưng những danh hiệu ấy được đánh đổi bằng những trận chiến và cả những thương tích trên cơ thể. Sau nhiều lần bị địch bắt, cánh tay trái của chị bị thương nặng. Đến năm 1972, chị buộc phải cắt bỏ cánh tay vì nhiễm trùng. Một người phụ nữ mất đi cánh tay trong chiến tranh có thể nghĩ rằng cuộc đời chiến đấu đã kết thúc. Nhưng Sáu Trong thì không. Năm 1973, chị trở lại và được giao làm Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi. Chị cùng đồng đội tổ chức lực lượng, xây dựng phương án chiến đấu, diệt ác, phá kìm và chống địch lấn chiếm. Những ngày tháng Tư năm 1975, chị cùng các nữ du kích tiến vào đội hình Trung đoàn Gia Định 2, thực hiện nhiệm vụ trong những ngày quyết định của lịch sử. Sau hòa bình, ý chí ấy tiếp tục được thể hiện trong cuộc sống. Chị không cam phận nghèo khó, vừa học vừa nuôi con, làm kinh tế VAC, tự mình dựng xây cuộc sống gia đình. Những năm gần đây, chị còn tích cực làm thiện nguyện, giúp học sinh nghèo, trẻ mồ côi và các hoạt động đền ơn đáp nghĩa. Người phụ nữ ấy đã mất một cánh tay trong chiến tranh, nhưng chưa bao giờ để mất đôi bàn tay của nghị lực. Đó chính là giá trị lớn nhất mà thế hệ hôm nay có thể nhìn thấy từ cuộc đời một nữ du kích Củ Chi.



