Sau vụ việc, Trung úy Minh chỉ cười hiền: “Đó là trách nhiệm của chúng tôi. Còn người dân bình an là chúng tôi vui rồi.” (1)
Sau vụ việc, Trung úy Minh chỉ cười hiền: “Đó là trách nhiệm của chúng tôi. Còn người dân bình an là chúng tôi vui rồi.”
Đêm ấy, mưa lớn trút xuống thành phố. Gần nửa đêm, tại một con hẻm nhỏ, tiếng tri hô vang lên khi một căn nhà bất ngờ bốc cháy do chập điện. Ngọn lửa lan nhanh, khói đen cuồn cuộn bao trùm cả khu dân cư.
Nhận được tin báo, tổ công an phường lập tức có mặt. Trong số đó có Trung úy Minh – một chiến sĩ còn rất trẻ nhưng đã nhiều năm gắn bó với nghề. Khi biết trong nhà vẫn còn một cụ già bị kẹt lại, không chút do dự, anh khoác vội chiếc áo chống cháy, lao vào biển lửa.
Khói cay xộc vào mắt, hơi nóng bỏng rát da thịt. Lần theo tiếng ho yếu ớt, anh tìm thấy cụ bà đang ngất lịm trong góc nhà. Bế cụ trên vai, anh cố gắng tìm lối ra giữa màn khói dày đặc. Chỉ khi cả hai được đưa ra ngoài an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau vụ việc, Trung úy Minh chỉ cười hiền:
“Đó là trách nhiệm của chúng tôi. Còn người dân bình an là chúng tôi vui rồi.”Thiếu thốn đủ bề: gạo mốc phải đãi lại, rau rừng hái vội, cá suối hiếm hoi; thuốc men chắt chiu từng viên. Vậy mà trong gian khổ ấy, tình đồng đội lại sáng lên bền bỉ. Người còn nước san cho người khát hơn, người khỏe gùi giúp phần nặng của đồng đội ốm. Một lời động viên, một cái vỗ vai cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để đi tiếp.



