Sẻ đường Trường Sơn cuả cựu Thanh niên xung phong
Năm 1968, bác tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, Quảng Trị đang là chiến trường ác liệt, bom đạn dội xuống ngày đêm, đường sá bị cày xới liên tục. Nhiệm vụ của đơn vị bác là đảm bảo thông tuyến vận tải, san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến.
ác kể lại, những đêm hành quân trong mưa bom bão đạn là ký ức không thể nào quên. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch lại quay lại oanh tạc, tất cả lại phải lao vào làm lại từ đầu. Dụng cụ chỉ là cuốc, xẻng thô sơ, nhưng ai cũng quyết tâm giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn. “Khi đó chỉ nghĩ đơn giản là nếu đường tắc, bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực, đạn dược, nên dù nguy hiểm cũng không được lùi bước,” bác Hòa nhớ lại.
Năm 1972, trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, đơn vị của bác hoạt động liên tục suốt nhiều tháng. Bom pháo dày đặc, đất đỏ trộn lẫn với máu của biết bao đồng đội. Một lần, khi đang cùng tổ san lấp một đoạn đường bị đánh phá, một quả bom nổ gần khiến bác bị thương nặng ở chân. Đồng đội đã cõng bác băng qua nhiều cây số đường rừng để đưa về tuyến sau cứu chữa. Vết thương ấy khiến bác mang thương tật suốt đời, nhưng bác luôn nói đó là “cái giá nhỏ so với những người đã nằm lại”.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với thương tật và đôi bàn tay trắng. Những năm đầu cuộc sống rất khó khăn, nhưng với bản lĩnh của người lính, bác không đầu hàng số phận. Bác tham gia sản xuất, làm kinh tế gia đình, đồng thời tích cực trong các hoạt động của hội cựu thanh niên xung phong tại địa phương. Bác thường xuyên đến các trường học, kể lại câu chuyện chiến tranh để thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử và trân trọng hòa bình hôm nay.
Giờ đây, khi đã ngoài 70 tuổi, bác Hòa vẫn giữ được tinh thần lạc quan và giản dị. Trong ngôi nhà nhỏ, những tấm huân chương được treo trang trọng như một lời nhắc về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Đối với bác, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng, mà là ký ức về tình đồng đội, về những con người đã cùng nhau vượt qua bom đạn để góp phần làm nên hòa bình.
Câu chuyện của bác Hòa chỉ là một trong rất nhiều tấm gương thầm lặng ở Quảng Trị. Họ là những người đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ cho đất nước. Và chính từ những con người bình dị ấy, lịch sử được viết nên bằng lòng dũng cảm và sự kiên cường.


